Sau lễ Quốc Khánh, dường như mọi thứ đã trở về quỹ đạo, chỉ là ngay ngày đầu tiên quay lại trường, Ôn Sơ Nịnh lại cảm thấy lòng mình trống trải hẳn. Hai bàn sau vẫn còn ở đó nhưng đã bị các bạn học khác chất đầy sách.
Trước Đại hội thể thao, đám con trai trong lớp còn khá hào hứng và náo nhiệt, giờ đã hết, kỳ nghỉ lễ cũng đã qua, cuộc sống dường như chẳng còn gì để mong chờ nữa.
Lý Hồng Lan đang viết lên bảng, giọng nói vang vọng trong phòng học, “Cho x2+y2=9 giao với đường thẳng L tại hai điểm A và B…”
Bên ngoài cửa sổ chợt vang lên tiếng reo hò phấn khích của đám con trai.
Ôn Sơ Nịnh nhìn ra ngoài.
Ở sân bóng xa xa, một nhóm thiếu niên mặc áo ngắn tay đang chạy băng băng, reo hò phấn khích vì một cú ném 3 điểm tuyệt đẹp.
Ôn Sơ Nịnh nhìn về phía ấy, bất chợt nhớ tới một khoảnh khắc nào đó, Trần Nhất Lan chạy trên đường chạy màu nâu đỏ, dáng người rắn rỏi đầy sức sống. Cậu vô tình quay đầu về phía cô, kéo áo lên lau mồ hôi.
Sau đó thấy cô ngồi ở sân tập, khóe môi cong lên, bước tới phía cô trong ánh nắng.
Hai bàn sau trống rỗng, chẳng có cậu thiếu niên nào ném cục giấy từ phía sau lên, ném cho cô một thanh kẹo sữa nho cả.
Ôn Sơ Nịnh nhất thời hơi ngẩn người ra, lúc ngẩng đầu lên lại, Lý Hồng Lan đã giải xong một đề, bảo các bạn học làm bài tập.
Ôn Sơ Nịnh thấy đề này hơi quen quen, vội lật sách Toán
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thu-tinh-khong-ten-manh-ngu-nguyet/2842109/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.