Tần Vĩ Nghĩa nhướn mày, khuôn mặt có chút hung ác nhìn quacàng thêm làm người ta không rét mà run, dù khả ngữ của hắn vẫn ôn hòa như cũ.
“Lưu Vân, ngươi không muốn cùng cha mẹ ở cùng một chỗ sao? Mẹ ngươi cùng ta tìm ngươi mười năm, nàng mười năm này cơ hồ mỗi ngày đều lấy nước mắt rửa mặt, nay rốt cuộc tìm được ngươi, ngươi lại nói trở về, chẳng lẽ muốn cho mẹ ngươi lại thương tâm mười năm sao?”
Lưu Vân hít một hơi, lẩm bẩm nói:
“Ta không phải ý này, nhưng. nhưng khi xưa đã bán ta, nay vì sao còn muốn tới tìm ta đâu? Cuộc sống của ta cũng không khổ cực như các người nói. Ta rất sung sướng, có bạn tốt, mỗi ngày đều rất vui vẻ, ta cũng không thiếu tiền. . . . . . Lại càng không thiếu thốn tình yêu của cha mẹ.”
A Tử nghe được câu nói cuối của nàng, rốt cục nhịn không được tkhóc lớn. Nàng bịt mặt, nước mắt theo cổ tay trắng tuyết chảy xuống, tư thái buồn bã cùng âm thanh thê lương, ngay cả Tập Ngọc cũng nhịn không được rung động. Nàng lặng lẽ kéo tay áo Lưu Vân, nhắc nàng nói điều dễ nghe môt chút, nhưng nàng lại nói:
“Ngươi. . . . . . Ngươi đừng khóc . Ta chưa từng có chịu qua khổ cực, ta rất sung sướng. Các ngươi trở về đi, ta biết cha mẹ mình là ai, trong lòng cũng thoải mái hơn. . . . . . Ít nhất, biết mình không phải từ viên đá mà tạo thành. “
Nàng giễu cười, mặc dù có chút miễn cưỡng.
Tần Vĩ Nghĩa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thuong-hoa-tiec-ngoc/996727/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.