Lưu Vân tức giận một hồi, chình lại tóc, sửa tay áo lại thành một tiểu nữ tử thiên kiều bá mị. Nàng lả lướt đi tới, cười dài nói:
“Đi thôi, ta đói bụng rồi. Hội chùa cũng không còn, không bằng đi ăn ở tiệm cơm là đủ!”
“Tuân lệnh, Đại tiểu thư của ta.”
Tập Ngọc kéo tay Niệm Hương, theo con đường đá đi tới, Lưu Vân không vừa nhào tới cầm tay kia của nàng, ba người lại bày ra chiêu tư thể liên nhân, chen chúc nhau đi lên phía trước.
Nói đến tiệm cơm, tiệm cơm trứ danh ở Lâm Tuyền là khách diếm đối diện Thiên Hương tửu lâu, tửu lâu ngày ngày khách đi ra đi vào nường nượp, đến trễ sẽ không có chỗ ngồi. Lưu Vân kéo bọn Tập Ngọc chạy như điên, vừa tới đến cửa tửu lâu, đã thấy đậu trước của khách điếm một xe ngựa trắng như tuyết, ngựa trắng , xe cũng trắng, không hề thấy một vết bụi, nhìn giống như làm từ ngọc.
Lưu Vân líu lưỡi nói :
“Lại người nào nữa đây? Người giang hồ có thể huênh hoang như vậy. . . . . . ?”
Nàng còn chưa nói hết, đã thấy Đoan Mộc công tử cùng đoàn người đi ra, một đám áo trắng hơn tuyết, nhìn như thần tiên, chậm rãi lên xe rời đi
” Hừ! Ra đến bên ngoài còn muốn làm cho sạch sẽ, một đại nam nhân thích màu trắng, thực ghê tởm! Hắn cho là mình là thần tiên hả?”
Khẩu khí Lưu Vân lập tức thay đổi, chẳng thèm ngó tới. Tập Ngọc đang định cười nhạo nàng, chợt nghe nơi góc đường truyền đến tiếng động, sau đó là
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thuong-hoa-tiec-ngoc/996737/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.