Bóng tối, lại bóng tối mà nàng sợ hãi.
Nàng cảm thấy rất khó chịu, thậm chí cảm thấy như đang vùng vẫy dưới làn nước lạnh băng chực nuốt chửng nàng, mỗi lần hít thở đều rất khó khăn. Nàng kêu khóc muốn mở to mắt, muốn chộp lấy bất cứ thứ gì để tiếp tục sống sót. Dường như nàng lại chìm trong biển lửa một lần nữa, lại nóng bỏng đau rát. Từng nấc da thịt của nàng đều nhức nhối, nước mắt vừa ứa ra đã bị hong khô lập tức.
Nàng cầu cứu, chẳng có ai đến. Nàng buông tay, thẫn thờ ngã quỵ trong biển lửa, bất lực biến thành một làn khói mỏng.
Nàng nghẹn ngào kêu khóc, trán đột nhiên mát lạnh, cảm xúc chân thật kéo nàng khỏi giấc mộng hỗn loạn. Nàng không đủ sức mở mắt, cố rướn cổ đòi uống nước. Quả thật có người đưa nước đến bên môi, nàng sợ đó chỉ là giấc mơ, vừa mừng vừa sợ liền uống ừng ực.
“Mỹ Ly…”
Giọng nói rất quen tai, là Vĩnh Hách sao? Không đúng, Vĩnh Hách sao lại có giọng bi thương như vậy.
“Mỹ Ly…” Đôi tay lạnh ngắt siết chặt lấy tay nàng, “Mỹ Ly, ta chỉ cần nàng thôi là đủ.” Vĩnh Hách nói. Mỹ Ly không đủ sức để cau mày, nhưng nghe ra sự bất đắc dĩ trong giọng nói gã, như thể gã đang tự nhắc nhở bản thân.
Nàng đâm sốt ruột, muốn mở mắt ra xem có phải đúng là Vĩnh Hách không?
Chung quanh hơi ồn ào, hình như nàng mê man bỏ qua một đoạn, có rất nhiều người nhỏ giọng nói chuyện, nửa giải thích nửa cãi cọ, đầu nàng đau quá.
Một
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thuong-ly/2109403/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.