3. Vợ chồng
Về đến nhà thì đã là giờ lên đèn, trấn Bạch Thủy đèn đuốc sáng choang, khói bếp lượn lờ, đưa mắt nhìn chỉ thấy duy nhất một nhà không vương khói lửa, rất chói mắt. Người mới đến cũng có thể nhận ra đó là nhà họ Tạ, bởi nhà họ Tạ thường không nổi lửa.
Tối nay, nhà họ Tạ đặc biệt quạnh quẽ, đến đèn cũng chẳng thắp.
Từ xa, Tạ Bất Hối đã trông thấy Tống Nhị đứng trước cửa nhà họ Tạ vẫy tay với mình: “Hôm nay sang nhà tao ăn!”
Cha mẹ rất ít qua lại với người dân trấn Bạch Thủy, duy chỉ với nhà Tống Nhị là xem như thân thiết, thứ nhất là vì bảy người nha họ Tống đều tự sang làm thân, tính tình là chân thành xởi lời, thứ hai là vì hai nhà là hàng xóm cách vách, chạm mặt nhiều khó tránh quen thân hơn chút.
Tạ Bất Hối rất vui lòng sang nhà họ Tống ăn cơm, đồ ăn mẹ Tống Nhị nấu tuy không khéo léo bằng của quán trọ đưa tới, bàn về sắc, hương, vị đều thua kém hơn hẳn, nhưng nó lại cảm thấy đồ ăn nhà họ Tống có một mùi vị mà nó chưa từng được thưởng thức chân chính, khiến nó say mê.
Nhảy vào ngưỡng cửa nhà họ Tống, mẹ nó đang thắt nút kết cùng mẹ Tống Nhị trong sân, nghe tiếng ngẩng đầu lên, nở một nụ cười trong cạn như nước suối.
Đặt nút kết xuống, người bước lại chạm nhẹ lên chỗ trán bị thương của Tạ Bất Hối: “Đỡ hơn chút nào chưa?”
Cái chạm của mẹ như một chiếc lông ngỗng bay từ trên cao xuống.
Tạ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thuong-nga/334980/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.