Lần thứ ba trong vòng hai ngày, ta lại quỳ gối trước bàn thờ tổ tại từ đường. Khác chăng lần này, người răn dạy ta là cha. Đối với ta, cha dù sao cũng không giống như người khác, nếu là Đại nương, ta giả vờ không nghe, không hiểu; nếu là các tỷ tỷ, ta có thể trêu chọc. Hôm nay lại là cha, tuy rằng người rất ít hỏi đến ta, nhưng bất kể khi nào người lên tiếng, ta cũng chỉ có thể quy củ quỳ, cung kính nghe. Ta không hiểu tại sao chính mình lại cảm thấy như vậy, có lẽ bởi vì mẹ đã mất, chỉ còn duy nhất cha là người thân ruột thịt của ta trên thế gian này.
Trước mắt là một người trung niên, béo ụt ịt, sắc mặt cau có, hai tay chắp sau lưng đi tới đi lui. Đại nương đứng một bên, vẻ mặt hoan hỉ khi thấy người gặp họa; Nhị nương ngước mặt nhìn trần nhà, ra vẻ sự tình không liên quan; Tam nương sợ hãi, vài lần định mở miệng cầu xin nhưng cuối cùng vẫn run rẩy im lặng.
"Từ hôm nay trở đi, ngươi không được phép rời phòng nửa bước!" Cha phất tay áo rời đi.
Lòng ta trầm xuống: ngay đến cả phạt ta cũng qua loa, nhiều hơn một vài câu chẳng chết ai, vì lẽ gì mà ngay cả câu: "Tại sao ngươi lại vào thư phòng" cha cũng không hỏi?
Đại nương thâm hiểm hướng ta cười cười, thêm một câu: "Ngươi đêm nay tiếp tục quỳ tại đây đi. Lần này nếu lại làm ra cái gì sai lầm, hừ, hừ!"
Nhị nương: "Tự giải quyết cho tốt."
Tam nương: "Ma Y, ngàn vạn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thuong-thuong-ky/378488/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.