Sau khi Tô Đình ra khỏi lao ngục thì trực tiếp đi về nhà.Trên đường đi về, hắn gặp phải rất nhiều cô ba mợ sáu, thêm mấy kẻ nhàn rỗi suốt ngày chỉ biết uống rượu, mặt ngoài thì gật đầu chào hỏi, sau lưng lại có không ít lời đàm tiếu rơi vào trong tai Tô Đình.Mấy kiểu như trộm cướp, kẻ vô dụng gì đó vẫn được xem như mấy lời tương đối hàm súc.Đối với những lời đàm tiếu này, chỉ cần không liên quan đến biểu tỷ, Tô Đình coi như gió bên tai, hoàn toàn không có thời gian để ý.Về đến nhà, Tô Đình giơ tay lên muốn gõ nhưng lại do dự một lúc lâu.Hắn biết tin tức lần này nhất định đã bị biểu tỷ biết.Một đêm đi qua, cũng không biết biểu tỷ lo lắng sợ hãi thế nào.Nói đi nói lại vẫn là do hắn còn chưa cân nhắc chu đáo.Nhìn cánh cửa này, hắn không khỏi có chút chột dạ.Hắn không sợ biểu tỷ tức giận, chỉ sợ thấy biểu tỷ đau lòng.Đây là chuyện khiến người ta phải tay chân luống cuống hơn cả lao ngục tai ương.Cân nhắc hồi lâu, khi Tô Đình đang muốn đẩy cửa ra, bỗng nhiên nghe thấy bên trong truyền đến giọng nói của một nữ nhân già nua đầy mỉa mai." Tiểu cô nương Tô gia, ngươi suy nghĩ cẩn thận một chút đi."" Tô tiểu tử nhà ngươi bị người bắt được, chỉ có Đường công tử chúng ta là có thể giúp hắn đi ra, muốn cứu người phải suy nghĩ một chút.""Lão thái bà biết Tiền gia cùng Lý gia đều có người tới nói mai mối, nhưng nào so được với Đường công tử chúng ta?""Tiền
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tien-dinh-phong-dao-truyen/583560/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.