Dư Tắc Thành trở về trụ sỡ, vào trong phòng tu luyện ngồi bên ngọn linh tuyền bắt đầu tiếp tục tu luyện. Nhưng lần này hắn làm thế nào cũng không thể trán tĩnh tâm thần, tiến vào trạng thái tu luyện. Trong đầu hắn đẩy hình ảnh vẻ mặt sững sờ của Phong Linh Tĩnh khi nãy. nhưng Dư Tắc Thành không hối hận về quyết định của chính mình.
Hắn nằm đài xuống đất, lặng lẽ nhìn lên nóc phòng, không suy nghĩ, không nghe không nhìn gì nữa. Nằm như vậy một lúc. hắn lại bật đậy. bắt đầu tiến vào trạng thái tu luyện.
Vung kiếm trám tình, tình cảm luyến ái trong lòng Dư Tắc Thành lập tức bị chặt đứt. không còn chút tình cảm. Lần này hắn tiến vào trạng thái tu luyện thuận lợi. không còn suy nghĩ vẩn vơ. Thời gian lại trôi qua. Dư Tắc Thành lại đắm chìm trong tu luyện, không vui không buồn. Một đêm này. Vô Hình Am Diệt Thân Thức Hóa Sinh Thuật của hắn tiến bộ Thần tốc. đạt tới cảnh giới cao nhất của Luyện Khí kỳ là Hóa Niệm Vi Thần.
Sang hôm sau. lúc mặt trời vừa mọc. một ngày mới bắt đầu. Dư Tắc Thành thức đậy, vừa định chạy ra ngoài hấp thu tia nắng mật trời đầu tiên, bất chợt toàn thân chấn động. Thế giới Bàn Cổ hấp thu Tiên Lam Thân Tủy đã đủ mười ba ngày, thế giới Bàn Cổ của hắn đã hoàn thành lần tiến hóa này.
Thế giới mói đã sinh ra. Dư Tắc Thành lập tức ngồi xuống, tâm thần ngưng tụ. tiến vào trong thế giới Bàn Cổ. lập tức bị cảnh tượng trước mặt làm cho kinh ngạc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tien-ngao/2218493/chuong-157.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.