"Miêu Miêu."
Má của ta không biết vì sao mà đỏ ửng, tim đập như trống đánh, giờ phút này nghe sư phụ gọi, trái tim nhỏ suýt nữa muốn bật ra khỏi cổ họng, cảm giác kỳ lạ này khiến ta hơi có chút hoảng hốt, sau khi ấp a ấp úng trả lời thì đứng lên rụt rè sợ hãi chạy ra phía sau sư phụ.
"Sư phụ có việc vẫn phải lên núi, trên Linh Sơn ẩn giấu vô số nguy hiểm, không thể mang ngươi theo, ban đêm ta đã dùng con diều truyền tin, cầu Thái Thượng Lão Quân bảo dược đồng mang Tị Hàn đan (đan thuốc chống lạnh) đến đây, phỏng chừng sáng sớm ngày mai có thể đến, hôm nay trước hết chịu ủy khuất một chút." Sư phụ đã xoay người lại, kề sát gần ta, chóp mũi của ta suýt nữa chạm đến cằm của hắn, tim đập mạnh, ta rụt đầu lại, đơn giản chỉ có khoảng cách một ngón tay, rất giống như đang chôn ở trong lồng ngực của sư phụ.
"Lúc đó không nghĩ tới ngươi cùng đến, cũng chưa để ở trong lòng, thật sự chưa có an bày thỏa đáng, Miêu Miêu sẽ không trách ta chứ!"
"Sẽ không, sẽ không!" Ta ‘vèo’ một cái ngẩng đầu liên tục xua tay, "Là bản thân ta bất tài ngu dốt ngay cả pháp thuật đơn giản cũng học không xong, sư phụ người đừng ghét bỏ ta!" Bởi vì lúc này ta ngẩng đầu, dư quang khóe mắt thoáng nhìn thấy sắc mặt xanh mét của Lưu Diễm tiên tử ở cửa, lúc trước nàng ấy rất là tức giận trách mắng chúng ta, mà sư phụ hoàn toàn không quan tâm đến nàng ấy,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tien-phong-dao-the/1269334/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.