Chiều hôm sau, vào lúc một giờ, khi Lauren lên tới tầng thứ tám mươi, thì được Mary thông báo: ông Sinclair muốn gặp nàng ngay. Dằn lại sự căng thẳng thần kinh, Lauren vuốt mái tóc đã được buộc lại bằng một cái nơ ở sau gáy, và đi vào văn phòng của Nick. Nàng nói lịch sự:
- Anh muốn gặp tôi?
Nick ném tập hồ sơ đang đọc lên bàn giấy, ngả lưng vào ghế và mải mê ngăm nghía nàng.
- Em đã buộc tóc như thế này ngày mình đến Harbor Springs.
Chàng nói, rồi hạ giọng xuống đầy quyến rũ:
- Anh thích như thế này lắm.
Lauren đáp lại nhẹ nhàng:
- Nếu thế, tôi sẽ mở tóc ra ngay.
Chàng cười toe toét:
- Vì đây là trò chơi mà chúng ta đang bày cuộc phải không?
- Trò chơi nào?
- Trò chơi nho nhỏ chúng mình bắt đầu hôm qua.
- Tôi không tam gia trò chơi của anh - Nàng đáp lại bình tĩnh mà chắc nịch - Tôi không muốn được phần thưởng.
Nhưng nàng đã muốn được thưởng. Nàng muốn chàng cho chính nàng, mãi mãi. Và nàng coi khinh mình vì chính sự mềm yếu khờ khạo ấy.
Nick quan sát thấy cảm giác khó chịu của nàng với một sự thích thú trong lòng, và gật dầu ra hiệu về chiếc ghế đối diện bàn giấy của chàng:
- Em hãy ngồi xuống đã. Anh vừa xem lại một hồ sơ mà anh đã yêu cầu gởi tới.
Tin rằng chàng đã bắt đầu làm việc, Lauren ngồi xuống, nhưng hơi thở nàng như bị nghẹn lại trong lồng ngực khi thấy chàng nhặt hồ sơ lên và mở ra:
TỐI MẬT - HỒ SƠ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tieng-set-xanh/266830/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.