Sau lễ khai giảng, tân sinh viên bắt đầu trải qua thời kỳ huấn luyện quân sự rầm rộ. Dưới ánh nắng mặt trời chói chang gay gắt, sân trường mênh mông được bao phủ bởi màu xanh quân phục từ hàng ngàn chàng trai, cô gái đang nghiêm túc luyện tập những bước đi đều đặn, thẳng tắp.
Cố Tiểu Khanh nhìn thấy sắc mặt của những nữ sinh mảnh mai bị nướng dưới tia lửa mặt trời dần dần trở nên tái xanh như tàu lá, gần đó còn có vài người ngã lăn ra đất, hôn mê bất tỉnh. Cô thật tình không hiểu nổi vì lý do gì họ bắt buộc phải học quân sự. Chẳng lẽ trải qua hai tuần khổ ải này, cái gọi là cuộc-sống-quân-nhân có thể phù phép khiến cho thể chất và tư tưởng của họ thay đổi một cách ngoạn mục hay sao? Tuy nhiên đây không phải là việc cô nên bận tâm lo nghĩ, bởi suy cho cùng, nếu nhà trường đã làm như vậy thì ắt hẳn có nguyên nhân.
Đang nghĩ mông lung chợt bên tai vẳng đến tiếng trầm đục, Cố Tiểu Khanh quay sang nhìn, ồ, một nam sinh đã ngã xuống. Bên cạnh cô, Lý Triết nhìn người được khiêng đi không khỏi thở dài cảm thán: “Haiz, chẳng trách mọi người đều nói thế hệ chúng ta thất bại hoàn toàn, xem ra không phải là lời vô căn cứ, thể chất như thế này thất bại là đúng rồi!”
Ý tứ của cô nàng sao hệt như đang vui sướng khi người khác gặp họa thế nhỉ? Cố Tiểu Khanh ngoảnh đầu sang bắt gặp Lý Triết đang nháy mắt, nở nụ cười tinh nghịch. Cố Tiểu Khanh nhìn điệu bộ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tieu-khanh/514989/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.