Rốt cuộc tiểu vợ chồng triền miên quá mức, trước lúc đi Tiêu Kinh Sơn dày vò Mai Tử vài lần rồi mới chuẩn bị đồ đạt tiến vào trong núi săn bắn. Tiêu Kinh Sơn chuẩn bị tốt, đầy đủ mũi tên, lại mang theo dao ngắn phòng thân, cái xẻng, cây đánh lửa những vật quan trọng khác. Đương nhiên Mai Tử còn vì hắn chuẩn bị vài cái túi to đựng bánh ngọt nàng tự làm cùng thịt đã nấu sẵn cho hắn ăn trên đường, lại đổ đầy một túi nước da dê. Trước khi ra khỏi nhà,Tiêu Kinh Sơn lấy từ trong rương ra một túi vải đưa cho Mai Tử, nói: "Nàng cầm lấy đi."
Mai Tử nhận lấy thấy tay nặng trĩu, đây chắc là tiền? Nàng vội vã đẩy cho Tiêu Kinh Sơn, nói: "Chàng cầm đi, ra ngoài trên đường cần chi tiêu gì thì lấy ra mà dùng."
Tiêu Kinh Sơn cười nói: "Không cần, trong rừng sâu núi thẳm, có cái gì cần chi tiêu đâu chứ, chẳng lẽ mấy con sói, heo rừng kia cần tiền hay sao?"
Mai Tử suy nghĩ một chút thấy cũng đúng, mím môi cười nhận lấy túi tiền.
Tiêu Kinh Sơn dậm dậm chân nói: "Trong nhà không có bạc trắng, chút tiền này nàng cứ giữ lấy. Nàng ở nhà một mình muốn chi tiêu gì thì nó cũng giúp được chút ít."
Mai Tử gật đầu dạ vâng, Tiêu Kinh Sơn đeo mũi tên cùng với các món đồ lặt vặt lên vai đi ra ngoài.
Mai Tử tay nắm lấy tiền túi, đỡ lấy khung cửa nhìn bóng lưng tráng kiện cao lớn của Tiêu Kinh Sơn, trong lòng có chút không nỡ. Tiêu Kinh Sơn đi tới cổng,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tieu-nuong-tu-nha-tho-san/233733/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.