“ Ngài cũng biết tâng bốc đấy chứ.”
Thẩm Bác liếc mắt nhìn Lục Giai một cái, nói:
“ Ngài tưởng ta không muốn làm thế sao? Nhưng ngài cũng biết trong triều luôn có một nhóm người giỏi theo chiều gió mà xoay chuyển.
“Hồ Ngọc Thành tuy có công chinh chiến, nhưng dù gì cũng từng là môn sinh của Nghiêm Tụng. Nay Nghiêm gia sụp đổ, đợi đến khi chiến sự kết thúc, nhất định sẽ có kẻ đứng ra cáo buộc Hồ Ngọc Thành là cá lọt lưới của Nghiêm gia.
“Một số người cần dựa vào việc luận tội quan viên để kiếm vốn cho con đường tiến thân của mình.
“Hồ Ngọc Thành với vết nhơ sẵn có, chính là đối tượng dễ bị đem ra làm bài.”
Tóm lại, muốn miễn tội cho Hồ Ngọc Thành thì được, nhưng với mối liên hệ giữa hắn và Nghiêm Tụng, nếu muốn thay hắn xin công luận thưởng thì không thể chỉ nói ba câu là xong.
Đến khi đó, nếu nhất quyết thực hiện, trên triều đình rất dễ hình thành hai phái tranh luận.
Một khi có dấu hiệu phân hoá phe cánh, sẽ có kẻ thừa cơ kích động, mưu lợi từ tranh đấu, lịch sử rồi sẽ tái diễn một lần nữa.
Một bông tuyết len vào khe cửa sổ rộng chỉ ba tấc, ngay sau đó cả trăm cả ngàn bông tuyết cũng ùa theo bay vào.
Lục Giai liền đứng dậy đóng cửa sổ lại.
Ngay lúc này, Lục Gia vội vã bước đến từ bên hành lang nối liền, theo sau là một thái giám:
“Phụ thân, trong cung xảy ra chuyện rồi!”
Nói đoạn, nàng nhường đường để thái giám bước lên trước.
Thái giám giọng run
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tieu-phu-tac-an-thanh-dong-tue/2846838/chuong-435.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.