Trông khố phòng là một công việc béo bở, ra vào một phòng thu được bao nhiêu là đồ tốt, nếu gặp may thì tám chín phần tiền đều nằm ở Tư Uyển Cục nàng, cũng vì không nhiều tiền lại yếu ớt đen đủi, không có người quen biết nên không thể làm quản khố phòng.
Liêu Binh là cháu ruột đại đương gia ở Tư Uyển Cục, ngoại trừ chìa khóa quản khố phòng, thì mọi chìa khóa trong các phòng đều có ở chỗ dự bị của Liêu Binh.
Diêu Hỷ ngồi trên giường đánh giá cảnh nhà tang hoang khắp nơi, nàng cũng biết chuyện gì đang xảy ra, thái hậu nương nương hạ chỉ kêu toàn bộ người trong Tư Uyển Cục bắt nàng, những người này tự nhiên sẽ nghĩ rằng nàng sống không hết đêm nay được, gấp không nhịn được đều trộm đồ đi phân cho nhau. Tham dự chuyện này ít thì một người, nhiều thì chính là toàn bộ người trong Tư Uyển Cục.
Lúc này nếu không muốn gây phiền cho mình, thì nên thu dọn sạch phòng coi như chưa có chuyện gì xảy ra, nàng chỉ là một tiểu tạp dịch không bản lĩnh không bối cảnh, không thể trêu vào đám người Liêu Binh kia, không, phải nói là Liêu công công a.
Nhưng nàng cũng không thể cho qua như vậy, không phải nàng tham tài tiếc mấy thứ Trịnh Đại Vận cho. Nhưng việc khi dễ người này có một lần sẽ có lần thứ hai, lúc này ra vẻ đáng thương nhịn xuống, thì sau này ở Tư Uyển Cục ai cũng có thể khi dễ nàng. Thái giám nhiều bận rộn, để nàng gánh nạn cũng không sao, sợ nhất là nhân
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tieu-thai-giam-cua-yeu-hau/1815307/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.