Tay của Vạn Tất còn treo giữa không trung, tình huống có chút xấu hổ.
Đúng rồi, lúc nãy Tiểu Yêm Lư đã nói cái gì? Bảo nàng tự trọng? Chán sống rồi à!
"Ngươi chạy cái gì?" Vạn Tất buông tay, sắc mặt khó coi mà nói với Diêu Hỉ: "Lại đây!"
Diêu Hỉ đứng từ xa không nhúc nhích, ngôn từ âm vang nói: "Nương nương từng nói, gặp phải chuyện này phải nhanh chân chạy trốn, không cần vì đối phương là chủ tử mà không dám đắc tội. Nô tài ghi nhớ lời nương nương dạy bảo."
Vật nhỏ này lại muốn chơi trò lạt mềm buộc chặt với nàng đây! Sắc mặt của Vạn Tất càng khó nhìn hơn, nàng hết lần này tới lần khác không thể chấp nhận thói hư tật xấu này của Tiểu Yêm Lư. "Ai gia bảo ngươi lại đây! Muốn kháng chỉ không tuân theo sao?" Vạn Tất đã bắt đầu muốn nổi giận.
Diêu Hỉ quyết tâm phải chịu đựng được khảo nghiệm lần này. Nếu nàng ngây ngốc mà đi qua, có nghĩa là nàng không màng đến danh dự của nương nương và thể diện của Tiên Đế gia! Đừng nhìn bây giờ nương nương đang uy hiếp nàng, nếu nàng thật sự đi qua đụng chạm tay chân với nương nương, đó mới thật sự là con đường chết của nàng.
"Xin thứ cho nô tài khó lòng phụng mệnh!" Lần khảo nghiệm này thật là mãnh liệt!
Không đến thì không đến đi! Nàng lỡ thích con lừa ngoan cố này rồi, thật sự là không có cách nào khác. Vạn Tất nhịn cơn giận xuống, chỉ vào mấy rương đồ vật lớn trong điện, cố gắng bình tĩnh nói: "Cả ân điển cũng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tieu-thai-giam-cua-yeu-hau/1815403/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.