Vạn Tất ngồi trên giường nhỏ trong noãn các, trước mặt bày một bàn cờ, tay trái nàng cầm quân trắng, tay phải cầm quân đen chơi cờ một mình. Nàng chưa ăn sáng nên bây giờ đã đói bụng đến mức khó chịu, tối hôm qua bị Diêu Hỉ lăn qua lộn lại, dưới thân vẫn còn hơi đau, nhưng thân thể có khó chịu cũng không bằng sự khó chịu trong lòng.
Mỗi lần đều như vậy, khi có Diêu Hỉ ở bên thì nàng cảm thấy viên mãn, khi người không ở đây, lòng nàng lập tức trống rỗng.
Nhiều năm như vậy, người nàng nguyện ý nói chuyện thổ lộ tình cảm chỉ có một mình Diêu Hỉ, người mà nàng nguyện ý buông tất cả sự đề phòng, hoàn toàn tiếp nhận cũng chỉ có một mình Diêu Hỉ. Đáng tiếc Diêu Hỉ thì không giống vậy, trước kia Diêu Hỉ có bằng hữu, sau này lại có người nhà, có việc mà mình thích, có mối quan hệ riêng. Nàng nguyện ý vì Diêu Hỉ mà chung sống với người khác, nhưng mọi người đều sợ nàng, sự tồn tại của nàng chỉ làm cho mọi người xấu hổ.
Trong lòng Vạn Tất dâng lên sự chua xót, nàng cầm quân cờ trắng bị bao vây trong đám quân cờ đen trên bàn cờ lên, rơi vào trầm tư.
"Nương nương đang làm gì thế?" Diêu Hỉ nhảy nhảy nhót nhót từ bên ngoài bình phong vào trong, mông vừa đặt xuống bên cạnh liền ôm eo nương nương đầy thân mật nói: "Chơi cờ sao? Ta ở cùng nương nương được không?"
Cạch...
Vạn Tất bị Diêu Hỉ dọa sợ tới mức buông lỏng tay, quân cờ màu đen rơi xuống bàn cờ,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tieu-thai-giam-cua-yeu-hau/1815549/chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.