"Quả nhiên huyết thống là thứ kỳ diệu! Bác sĩ Mạnh mang dòng m.á.u ưu tú, nên ở đâu cũng có thể trở thành nhân tài!"
"Còn cái đứa con bị tráo đổi kia thì kém xa! Cái gì mà sinh viên đại học? Gặp chuyện gì cũng hoảng hốt! Tôi thấy cô ta chỉ đang ghen tị với bác sĩ Mạnh giỏi giang! Thật ghê tởm!"
"Suỵt~" Có người kéo người vừa nói lại, nhắc nhở rằng Mạnh Dao đang ở bên cạnh.
Người bị kéo lại bực bội trợn mắt: "Cô ta ở đây thì sao, tôi cố ý nói cho cô ta nghe đấy."
Dư luận lập tức nhắm vào Mạnh Dao.
Tiếng cười nhạo và chỉ trích nối tiếp nhau khiến mặt Mạnh Dao đỏ như máu, cô ta cảm thấy mình muốn tìm một khe đất chui xuống.
Mạnh Tịch đổ mồ hôi đầm đìa, cô chen ra khỏi đám đông, ra ngoài hít thở không khí.
Lúc này cô nhìn thấy Mạnh Dao với khuôn mặt đỏ bừng…
Cô mới nhận ra, nếu không nhìn Mạnh Dao qua lăng kính nữ chính, ngoài một khuôn mặt trắng trẻo xinh đẹp ra, linh hồn bên trong vỏ bọc đó thật là tầm thường và nhạt nhẽo.
"Chị à, chị giỏi thật đấy, em xin lỗi, có lẽ em chưa hiểu hết khả năng của chị, dù sao khi chị lên thành phố cũng mới có mười lăm tuổi, em thực sự không ngờ trước mười lăm tuổi chị đã học được nhiều điều như vậy.
Năm ngoái chị thi đại học là người cuối cùng trong huyện... Tóm lại, em quá lo lắng cho chị, sợ chị gây rắc rối, nên mới vội vàng ngăn cản chị.
Mong chị đừng trách em, em còn việc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tieu-thu-doc-tieu-thu-ba-dao-duoc-chong-tho-kech-cung-chieu-tan-troi/730211/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.