Một trong hai người đó lên tiếng, là cô gái trẻ. Cô ta dùng vẻ mặt tươi cười chào Yến Nguyên.
Yến Nguyên nghe cô ta gọi mình bằng chị thì cảm thấy khó hiểu cực kì. Đó là em cô sao? Không thể nào! Mẹ cô mất vì sinh khó, cô gái này sao có thể là em cô. Trừ phi…
- What? My sister? Never! Who are you?
Yến Nguyên bước tới chỗ hai người đó. Cố đến gần bước nào thì họ lùi lại bước đó. Yến Nguyên nhìn họ, họ đáp lại ánh nhìn của cô nhưng được một tí lại lánh chỗ khác.
- Vào nhà đi con! Rồi ba sẽ giải thích!
Ba Yến Nguyên chưa kịp nói hết câu thì cô đã ngoảnh mặt đi vào trong, không quên lườm hai người phụ nữ đó. Theo ngay sau cô là hai người giúp việc.
Ba Yến Nguyên thở dài rồi cũng đi vào, đi sau là hai người phụ nữ đó.
Yến Nguyên ngồi trên ghế sofa, chân bắt chéo như bà chủ. Nhìn dáng vẻ thì không thể nào tin Yến Nguyên 17 tuổi được. Nhưng gương mặt thì còn trẻ con lắm tuy rằng rất đẹp.
Ba người bọn họ đi vào, ba cô ngồi xuống đầu tiên, tiếp theo là hai người kia cũng ngồi xuống.
- Trước tiên ba có một đề nghị. Con có thể nói tiếng Việt được không Nguyên?!
Yến Nguyên tất nhiên là biết tiếng Việt. Cô sống ở Úc cùng một người quản gia hơn 50 tuổi người Việt Nam, trước đây là quản gia của mẹ cô, quảng gia Thành Quân. Đó là người mà cô tin tưởng nhất, cô xem ông như ba ruột của mình. Ông ấy về Việt Nam trước
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tieu-thu-hoan-hao-va-cong-tu-lanh-lung/164486/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.