Nhìn thấy trên thuyền chuẩn bị một cây đàn Diệp Doanh biết là chuẩn bị cho mình, cạnh bên là bàn mực với giấy và màu phía trên. Nàng vô tình đưa mắt liếc nhìn Kỳ Lạc, y cũng bắt gặp ánh mắt đó như hiểu như không bước lên phía trước nhìn khung cảnh.
“Thật hiếm khi có thể cũng thất đệ dạo quanh thế này! Thường đệ khộng thích chỗ đông người!” – Thái tử Kỳ Song ngồi vào bàn vẽ tranh một cách tự nhiên, nhàn nhạt nói.
“Những nơi đó rất ồn ào!” – Kỳ Lạc cũng tự nhiên ngồi vào chiếc ghế trống mới được chuẩn bị thêm trong đình trên thuyền. Diệp Dung có chút luống cuống nàng không biết mình nên làm gì, tay khẽ nắm vạt áo tay áo của Diệp Doanh.
“Muội muội tiểu nữ rất thích thi họa! Hôm nay quả thực là một diệp may mắn cho muội ấy được học hỏi từ Thái tử!” – Nói đoạn nàng đẩy Diệp Dung nhẹ nhàng đến đứng bên cạnh thái tử điện hạ, còn mình nghiễm nhiên ngồi vào vị trí của chiếc đàn.
Không nói lời nào nữa Diệp Doanh đặt tay lên dây đàn chậm rãi dạo một bản nhạc êm dịu.
“Hồng đậu sinh nam quốc
là chuyện rất xa xôi.
Tương tư tính là chi.
Sớm không người để ý.
Say gục chốn hồng trần
Muôn ánh hồng ngàn tía
Lả lơi phong tình sóng sánh tràn chén rượu
Muốn quên nhất là vần thơ cổ nhân
Không nỡ quay đầu nhìn tương tư
Một lòng một dạ lại sợ người cười chê
Rồi còn sợ người thấu rõ
Xuân về vẫn thấy hồng đậu nở
Nhưng không thấy người tình đến hái.
Phong lưu chốn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tieu-thu-truong-nu/2114365/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.