Vĩ thanh
Dưới ánh nắng dịu nhẹ của buổi sớm mai, hai bóng hình một to lớn, một nhỏ xíu đứng giữa sân nhà chơi đùa.
- Bồn Bồn…chuyền banh qua đây cho ba.
Bé gái có gương mặt xinh xắn bầu bĩnh, hai mắt to tròn đen láy, hai má bầu bĩnh hồng xinh trông đáng yêu vô cùng. Cô bé bận chiếc đầm ren màu xanh lá cây, tóc cột hai chùm mang đôi giày bệt màu trắng dưới đôi chân tròn lẳng trông như một con búp bê xinh xắn. Đôi chân chập chững đuổi theo quả bóng màu đỏ bắt chước ba mình đá quả bóng đi rồi đuổi theo.
- Ba…ba…- Giọng gọi trong trẻo của đứa con gái nhỏ reo lên với ba mình khi mình đá được trái banh.
- Bồn Bồn của ba giỏi quá – Vũ Phong vỗ tay hoan hô khích lệ con gái đang đuổi theo trái banh.
Anh cười tươi chạy đến bế bổng con gái lên rồi xoay vòng vòng đùa giỡn, tiếng cười vui vẻ của hai cha con vang vọng cả sân vườn.
Ngọc Loan nhìn hai cha con nô đùa dưới sân vườn, cô quay đầu nhìn vào trong nhà, ba cô và ba mẹ Vũ Phong đang trò chuyện vui vẻ với nhau, cùng uống trà hưởng thụ cuộc sống thanh nhàn.
Cuộc sống đối với cô hiện giờ thật hoàn mỹ, hạnh phúc và vui vẻ.
Cô quay lại nhìn người con gái bên cạnh mình khẽ nói:
- Cám ơn Trang. Nếu không có Trang, gia đình mình có lẽ sẽ mãi mãi không có được hạnh phúc như bây giờ.
Hà Trang nhìn Vũ Phong yêu thương đùa giỡn với con gái mình, cô lặng im một lúc rồi,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tim-lai-yeu-thuong-ngay-xua/1638154/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.