Bên kia đường, Chu Diệc Dao hoàn toàn không biết hành tung của mình đã bị lộ, sau khi nhận được chìa khóa còn ân cần đưa cho Tô Ngộ một ly Americano để cảm ơn cô đã cất công đi chuyến này.
Do hôm nay vẫn phải đi làm, Tô Ngộ cũng không trò chuyện nhiều với Chu Diệc Dao, sau khi cảm ơn về ly cà phê, cô liền quay lại xe.
Ánh mắt Phó Tu Ninh lướt qua ly cà phê trong tay Tô Ngộ, sau đó khởi động xe, thản nhiên hỏi: “Em quen cô bạn cùng phòng đó thế nào?”
Tô Ngộ cũng không suy nghĩ nhiều, vô tư trả lời: “Quen qua ứng dụng tìm phòng trọ, sao vậy?”
“Không có gì.”
Phó Tu Ninh lắc đầu, sau đó như nghĩ ra điều gì, lại cất tiếng: “Lần trước em có nói với anh ở công ty rằng sẽ dẫn bạn cùng phòng mới đi xem nhà, người em nói là cô gái ấy à?”
Tô Ngộ ngẫm lại hai giây mới nhận ra anh đang nói lần đó, sau đó gật đầu: “Đúng, lúc đó cô ấy hơi vội muốn chuyển vào ở, nên buổi trưa em dẫn cô ấy đi xem.”
“Vội chuyển vào.”
Phó Tu Ninh thản nhiên lặp lại, rồi nhẹ nhàng hừ một tiếng: “Em đúng là gan lớn, vội ở cùng người lạ như thế không sợ họ có ý đồ gì sao?”
Tuy anh không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng chuyến này của Chu Diệc Dao rõ ràng là lén lút trốn khỏi nhà, chắc cũng không kể hết sự thật với Tô Ngộ.
Đúng là liều, người lạ không rõ lai lịch cũng dám đưa về nhà ở cùng.
Nghe vậy, Tô Ngộ nhíu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tinh-cu-diep-kien-tinh/2417131/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.