Hứa Hồng Bác có vẻ hơi nghi ngờ: "Không có video, làm sao chúng tôi biết cậu thực sự đến đó?"
Lưu Gia Hữu không nhịn được phản bác: "Anh Bác, cậu như vậy là quá đáng rồi đó! Hôm đó rõ ràng chúng tôi tận mắt thấy Thi Phong đến công trường."
Thi Phong lười tranh cãi với Hứa Hồng Bác, thẳng tay ném ba đoạn video vào nhóm chat.
Video đầu tiên quay cảnh cậu bước vào công trường. Video thứ hai được quay vào lúc nửa đêm, bóng tối bao trùm khiến mọi thứ chỉ còn lại những hình dáng mờ ảo, lờ mờ có thể thấy được tòa nhà cao tầng tháp Long Tuyền. Video cuối cùng được quay vào rạng sáng, lúc này khuôn mặt Thi Phong hiện rõ trong màn hình. Tuy vẻ ngoài cậu ta khá điển trai, nhưng trông có vẻ mệt mỏi, còn ngáp dài một cái:
"Xong rồi, tôi về nhà ngủ bù đây. Chỗ này chẳng có gì cả, chỉ hơi lạnh thôi. Lạnh đến phát run."
Giọng nói của cậu ta trong video cũng run rẩy vì lạnh.
Ba đoạn video được đăng lên, Hứa Hồng Bác không còn cách nào để chối cãi. Cậu ta đành cắn răng chuyển khoản năm nghìn cho Thi Phong.
Tuy gia cảnh của Hứa Hồng Bác không tệ, nhưng mỗi tháng gia đình chỉ cho hai vạn tiền sinh hoạt. Mà tháng này, cậu ta đã tiêu gần hết, số tiền còn lại đành chuyển hết cho Thi Phong.
Nhận được tiền, Thi Phong vui vẻ tag thẳng Hứa Hồng Bác:
"Sau này có chuyện gì kiếm tiền nhớ tìm tôi nhé!"
Hứa Hồng Bác vẫn chưa cam lòng, tiếp tục nhắn: "Thi Phong, cậu thực sự không sao chứ? Cậu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tinh-day-sau-giac-ngu-ngan-nam-ta-bong-thanh-dai-su-huyen-hoc/1752547/chuong-333.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.