Cố Thừa Cẩm thoáng giật mình.
Không phải là người đứng đầu kỳ thi tháng vừa rồi sao?
Hắn ta nhớ không nhầm thì cô ấy đã đạt 1045 điểm, tổng cộng chỉ bị trừ năm điểm.
Hơn nữa, mặc dù không cùng một tòa nhà học, nhưng hắn ta đã từng nhìn thấy cô gái này từ xa. Một cô gái có dung mạo xinh đẹp đến kinh người, khiến người ta phải ngoái nhìn.
Sau khi Cố Thừa Cẩm rời đi, Dư Hồng Vân mới từ bên ngoài trở về.
Cả người bà ta trông vô cùng mệt mỏi.
Vấn đề của khách sạn đến giờ vẫn chưa tìm được ai giúp đỡ, mọi thứ như rơi vào bế tắc.
Bà ta chậm rãi bước vào phòng con gái. Nhìn thấy Trần Linh Bảo đang ngủ say trên giường, trong lòng bà ta không khỏi xót xa.
Đứa con gái đáng thương của mình...
Nhà họ rốt cuộc là bị sao thế này? Từ khi con tiện nhân kia rời đi, mọi chuyện cứ liên tục gặp xui xẻo...
Trần Linh Bảo tỉnh dậy, thấy mẹ mình đứng bên giường, cô ta liền nũng nịu kéo tay bà:
"Mẹ ơi, thẻ của con hết tiền rồi... Mẹ chuyển cho con một trăm triệu đi, con muốn mua vài món đồ trang sức và quần áo."
Dù đang dưỡng bệnh ở nhà, cô ta vẫn không quên mua sắm.
Sắc mặt Dư Hồng Vân thoáng cứng lại, bà ta nhẹ giọng dỗ dành: "Linh Bảo ngoan, chờ mấy hôm nữa rồi mẹ chuyển cho con nhé."
Nhưng Trần Linh Bảo không hài lòng: "Mẹ, con muốn mua ngay bây giờ! Chỉ một trăm triệu thôi mà, mẹ chuyển cho con đi!"
Dư Hồng Vân đứng im không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tinh-day-sau-giac-ngu-ngan-nam-ta-bong-thanh-dai-su-huyen-hoc/1752564/chuong-318.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.