Tiêm cốt từ chiếc đuôi dài của Dơi Quỷ tựa cây trường tiên nhanh như thiểm điện đâm tới thân ảnh Đàm Phi, trong đó còn lấp lánh ẩn chứa chất kịch độc.
Phiên Thiên Bạch Cốt Trảo kịp thời chộp lấy, làm giảm đi tốc độ của nó, cứu thoát Đàm một mạng.
Tuy nhiên, đôi bàn tay xương xẩu cũng bị chiếc đuôi đầy giai đập cho tan biến thành những lọn hôi khí, hôi khí tụ lại tiếp tục kết thành bạch cốt trảo huyền phù quanh người Đàm hộ chủ.
Vừa thoát khỏi cốt vĩ từ Quỷ Dơi, chiếc lưỡi dài đỏ hồng của Trường Thiệt lại bắn tới với tốc độ kinh người.
Đàm đã tính đến những đòn công kích từ hai phía, vậy nên hai cột Ly Tử Thần Lôi được điều động bổ xuống cản chiếc lưỡi lại.
Trường Thiệt bị tử lôi kích trúng lưỡi thì ré lên đau đớn, lôi điện đúng là có chút tác dụng với đám ma vật cấp ba ở trong này.
Thế nhưng trảo thủ sắc bén của cả hai đầu ma vật lại đánh tới khiến gã không thể thở nổi, tàn đao và bạch cốt trảo đồng thời chặn trước người gã đón đỡ hai đòn tấn công lăng lệ ác liệt.
Bạch Cốt Trảo một lần nữa bị công kích cho tan rã, Liệt Không Đao bị trảo thủ đầy móng vuốt thô to đánh bay.
Đao Liệt Không chẳng biết được chế tác từ thứ vật liệu gì mà cứng rắn đến vậy? Đổi lại là pháp khí khác, khẳng định đã vỡ nát chỉ sau một đòn của ma vật Trường Thiệt.
Thân hình Đàm trúng phải dư lực phản chấn bay như diều đứt dây về phía trước, miệng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tinh-hoa/1350103/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.