Tiếng còi xe cứu thương vang lên giữa cơn gió thu se lạnh, từng hồi “u oa, u oa” từ xa vọng lại, lao đi với tốc độ tối đa cho phép trên đường, hướng thẳng đến Bệnh viện Nhân dân số Ba. Khi bốn bánh xe còn chưa dừng hẳn, cửa sau xe đã bật mở, tiếng khóc não nề của một người đàn ông trung niên hòa lẫn với tiếng gọi “Văn Văn” vang lên thảm thiết, tràn vào tai mọi người.
“… Ung thư giai đoạn cuối, đã nằm nhà suốt sáu tháng. Ban đầu nói sẽ không vào viện, nhưng cuối cùng anh chị tôi vẫn không đành lòng… Con bé còn quá trẻ, ai mà nỡ… Xin các bác sĩ giúp với, con bé đau đớn quá rồi… Dù chỉ là một mũi tiêm, để nó có thể ra đi trong giấc mơ, không còn đau nữa cũng được…”
Người dì của bệnh nhân vừa lau nước mắt vừa chạy theo giường đẩy, đáp lời các nhân viên y tế. Còn cha mẹ bệnh nhân, trong mắt họ lúc này chỉ còn hình ảnh cô con gái đang cố hết sức mở hé mắt, nở một nụ cười yếu ớt như muốn trấn an họ – có lẽ là nụ cười cuối cùng – họ chẳng còn tâm trí nào để chú ý đến bất cứ điều gì khác.
Từng giọt dịch tối màu tí tách rơi xuống sàn. Đó là máu bệnh nhân vừa ho ra sau một cơn ho dữ dội.
Tiếng khóc nghẹn ngào và tiếng gọi “Văn Văn” dần trôi xa. Ở một phòng bệnh đơn cuối hành lang, máy đo sinh hiệu đột nhiên vang lên vài tiếng bíp trong trẻo. Người phụ nữ đã hôn mê suốt năm ngày
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tinh-huong-thay-doi-pham-phong/2776799/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.