Dạ Đàm hết nhìn đông tới ngó tây, đột nhiên, có một giọng nói vang lên: "Qua đây."
"Ai?" Dạ Đàm trong lòng giật nảy, quay đầu lại nhìn, mới thấy bên cạnh cây thông đón khách có một cái bàn cờ bằng đá trắng hình vuông. Trước bàn cờ có một người đang ngồi. Dạ Đàm đi qua, chỉ thấy ông ta một thân y phục trắng sẫm, cổ áo và cổ tay áo có viền đen.
Rõ ràng là ăn mặc như một người có học thức, nhưng tóc lại rối tung, che khuất nửa khuôn mặt.
Dạ Đàm chậm rãi đi qua, phát hiện trong mái tóc đen của ông ta có lẫn cả sợi trắng bạc, xem chừng đã không còn trẻ tuổi.
Nàng cúi đầu, muốn từ trong mấy sợi tóc buông xuống nhìn rõ mặt ông ta, nhưng lại phát hiện nam nhân nọ đã đang chăm chú nhìn nàng. Ánh mắt đối diện, nàng nói: "Ông hẳn nên buộc cái đầu tóc dài của mình lên đi."
Nam nhân bất ngờ: "Nhiều năm qua như vậy, mọi người gặp ta ở đây, câu đầu tiên nói đều là —— "các hạ chính là Đông Khâu tiên sinh sao?" Ngươi vì sao lại không giống bọn họ?"
Dạ Đàm ôm trán hỏi: "Vì sao ta phải giống bọn họ chứ?"
Bên cạnh, Đế Lam Tuyệt vội chạy tới, nói: "Không được vô lễ. Vị này chính là Đông Khâu tiên sinh!"
Đông Khâu Xu ngược lại không hề trách tội nàng, chỉ lại hỏi: "Ta vì sao phải buộc tóc lên?"
Dạ Đàm nghiêm túc nói: "Mặt ông bị tóc che thành như vậy, thoạt nhìn rất nham hiểm, giống như người xấu đang tính toán âm mưu quỷ kế."
"......" Đông Khâu Xu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tinh-lac-ngung-thanh-duong/915515/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.