Yêu tộc, Sa La Song Thụ.
Lúc Dạ Đàm chạy tới nơi này, đang là sáng sớm. Nàng có suy nghĩ một vạn lần, cũng không nghĩ tới nơi này vậy mà lại mang dáng vẻ này!
Vạn đạo kim quang buông xuống, màu may mắn cành cành nở rộ. Nàng trợn mắt há hốc mồm mà nhìn lá vàng, lá bạc đầy đất! Đó là vàng bạc châu báu thực sự, trải sáng sáng rực rực một tầng thật dày! Mà ở chính giữa lá vàng lá bạc, sinh trưởng hai gốc đại thụ, cây cũng là một vàng một bạc, mỗi một gốc đều dày bằng vòng tay của hai người ôm xung quanh.
Càng quá mức hơn chính là, có người đã dùng gạch vàng ngói bạc xây một cái thụ ốc ở trên tán cây. Dạ Đàm nhảy dựng lên cũng nhìn không thấy tình hình trong nhà. Nàng mở lớn miệng, không biết ngây ngẩn bao lâu, mãi cho đến khi bên tai có âm thanh lớn tiếng quát: "Có thể chú ý một chút hay không, nước miếng của ngươi đều nhỏ xuống người ta rồi nè!"
Dạ Đàm cúi đầu xuống, mới nhìn thấy Man Man cũng ở đây. Nàng hỏi: "Sao vừa rồi ta không nhìn thấy ngươi?"
Man Man lắc lư đầu chim: "Không có gì kỳ lạ cả, vừa nãy ta cũng không nhìn thấy ngươi. Từ khi trông thấy những lá vàng đó, Man Man ta mới hiểu cái gì gọi là nhất diệp tế mục (*)!"
(*) nhất diệp tế mục: thấy cây không thấy rừng; chỉ thấy bộ phận không thấy toàn cục ("Hát Quán Tử - Thiên Tắc": "nhất diệp tế mục, bất kiến Thái Sơn". Ví với bị mê hoặc bởi hiện tượng tạm thời
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tinh-lac-ngung-thanh-duong/915601/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.