Dược Thiên Sầu cười ha ha, hung hăng cắn một miếng thịt nhai ngồm ngoàm trong miệng. Theo sau mới cười hì hì đem chuyện tình về viên Kim Châu nói cho Bạch Hồ nghe.
Bạch Hồ nghe xong câu chuyện cũng trợn mắt kinh ngạc, nàng thật sự không nghĩ ra, Kim Châu còn có diệu dụng này.
Dược Thiên Sầu bắt đầu diễn tuồng: "Bạch tỷ! Tỷ ở trong hang đá tối tăm mù mịt khòng buồn chán sao? Hay là chuyên sang địa bàn của ta đi, nơi đó yên tĩnh hơn đây nhiều, tuyệt đối không có ai quấy rầy tỷ cả."
Bạch Hồ liếc mắt nhìn Dược Thiên Sầu một cái, ôn nhu nói: "Sầu đệ, không phải Tu Chân Giới sắp cử hành đại hội gì sao? Ta thấy đệ nhiều ngày qua căn bản không hề tu luyện nghiêm chinh ah!" Nói xong, Bạch Hồ chẳng thèm quản tới hắn, tiếp tục gảy đàn hát khúc.
Dược Thiên Sầu thầm nghĩ, đã nhiều ngày qua đều ham chơi lêu lổng, tâm tình có chút hổ thẹn với sư phụ. Nửa chiếc đùi gà trong tay liền bị hắn ném đi thật xa. "Bùm" một tiếng rơi xuống dưới hồ nước.
Theo sau, Dược Thiên Sầu khoanh chân ngồi xuống, trong tay hắn chợt xuất hiện hai khối linh thạch. Hắn nhắm mắt lại, chậm rãi vận chuyển Huyền Thiên Công đem linh khí hút vào, chuyển hóa thành chân khí tồn trữ ở trong đan điền. Trải qua vài lần như thế, cả người hắn đã sung mãn chân khí, rốt cuộc đan điền cũng không thể chứa nổi.
Dược Thiên Sầu hoảng sợ phát hiện, mấy khối linh thạch này quả nhiên là hàng quý. Bản
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tinh-than-chau/2577008/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.