Cùng với khuôn mặt tái nhợt của Lan Đình Phương kèm theo tiếng nói lệch giọng của anh, ý thức của Liên Hảo càng lúc càng tan rã. Trong mê mê trầm trầm nghe thấy tiếng bước chân dồn dập ở bên tai, Liên Hảo cảm thấy bản thân dường như đang đi trên một hành lang không có điểm tận cùng, theo ánh mắt, mơ hồ có thể thấy từng luồng ánh sáng trắng chói lọi vụt qua. Liên Hảo còn tưởng rằng bản thân lại thấy được tia ánh sáng trắng kia, khi tĩnh hơn một chút Liên Hảo mới nhận ra ánh sáng trắng này hóa ra là ngọn đèn màu trắng trên hành lang bệnh viện.
Dường như, Liên Hảo nhìn thấy Lan Đình Phương, còn có một nhóm người, những người đó mặc áo blouse trắng, có người mang khẩu trang cũng có người không có. Liên Hảo nghĩ, lúc này hẳn là cô đang ở bệnh viện.
Bệnh viện, đến cùng thì vì sao cô lại ở bệnh viện? Dường như Liên Hảo không có một chút ấn tượng nào, sau đó, cô nhớ ra, nhưng cô hiện tại không có một chút sức lực nào, không còn sức để thỉnh cầu các bác sĩ nhất định phải cứu lấy con của cô.
Trong mơ màng, dường như Liên Hảo bị đẩy vào phòng bệnh, trong mơ màng, Liên Hảo nghe được một số bác sĩ dùng những thuật ngữ khoa sản chuyên nghiệp giải thích cho Lan Đình Phương. Cách màn hình y tế màu trắng, Liên Hảo nghe được giọng nói khàn khàn của Lan Đình Phương, anh nổi trận lôi đình, buông lời đe dọa với bác sĩ.
Mồ hôi lạnh từ trên người Liên Hảo từ trong từng lỗ chân
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tinh-yeu-chet-tiet-nay/1723421/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.