Quyên Tử trợn mắt nhìn, phản ứng đầu tiên sau khi mở mắt là cảm giác đầu đau như nứ, ngẩng đầu lên đã nhìn thấy khuôn mặt người đàn ông phóng đại trước mặt, dáng dấp không kém, nhưng tuyệt đối không phải là người tốt, tràn đầy tà khí bỉ ổi.
Quyên Tử nháy mắt mấy cái hoàn toàn tỉnh táo lại, không chút suy nghĩ đẩy ngang khuôn mặt trước mắt ra, Phương Cường bị cô đẩy có hơi sững sờ, Chu Yến ở một bên âm thầm hả hê, thật là tự mình tìm chết, Phương Cường là tên cặn bã, lại không giày vò chết cô ta.
Ai ngờ Phương Cường lại cười, giơ tay lên sờ khuôn mặt bị đẩy của mình, rất có hứng thú nhìn Quyên Tử, dũng khí của cô gái này thật sự đáng khen, dưới tình huống này mà trong mắt hoàn toàn không có chút nào e ngại, nhìn cô gần như thế này càng có một loại xinh đẹp kinh người, hơn nữa, mỹ nhân này cả người đều toát ra vẻ phong tình.
So sánh cô gái này với Tô Đồng bên cạnh, thì Tô Đồng cũng trở nên không có tư vị tốt gì, tốt, bình thường đều muốn đến phút cuối mới thưởng thức, đây đều là thói quen từ nhỏ đến lớn của Phương Cường.
“Các người thả ta ra, đây là phạm pháp, giam giữ trái phép, có thể ngồi tù hoặc tử hình vì tội này....”
Âm thanh của Tô Đồng hiện rõ sự sợ hãi lại có cả phô trương thanh thế, Chu Yến cười ha ha, giơ tay lên tát cô ta một cái:
“Ngươi câm miệng đi! Đồ đê tiện, ngồi tù thì ngươi cũng không tránh thoát”
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tinh-yeu-dung-cam-cua-quyen-tu/1122091/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.