🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Chương 21

Sau đó, Hàm Số nhìn thấy Đạo Hàm nghiêm túc gật đầu rồi quay sang nói với Hình Học Không Gian:

"Đúng."

Hình Học Không Gian bỗng trở nên bình tĩnh hơn nhưng sắc mặt vẫn không mấy dễ chịu. Cô ta đã quên mất dáng vẻ đoan trang và thanh nhã thường ngày của một nữ thần, chỉ lạnh lùng buông một câu:

"Tôi có điểm nào không tốt?"

Đạo Hàm không trả lời thẳng vào câu hỏi, chỉ khách sáo và xa cách đáp lại:

"Cảm ơn cô đã để mắt tới tôi."

Hình Học Không Gian mở to mắt nhìn Đạo Hàm một cái, sau đó quay người đẩy cửa bước ra ngoài. Tiếng gót giày cao gót nện xuống sàn gạch vang lên giòn giã, lấn át cả tiếng ù ù khó chịu của điều hòa, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng đầy ngột ngạt trước đó.

Hàm Số tuy rất tò mò trong lòng nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ ngoài bình thản, như thể bản thân không hề quan tâm đến chuyện riêng tư của người khác. Cậu giả vờ như chưa có gì xảy ra rồi đưa tập tài liệu đã chuẩn bị sẵn cho Đạo Hàm.

Vì trong phòng chỉ có một chiếc ghế nên Hàm Số đành chống hai khuỷu tay lên bàn làm việc của Đạo Hàm, bắt đầu giải thích sơ lược về nội dung tài liệu cũng như các ghi chú quan trọng để tiện cho Đạo Hàm theo dõi.

Hôm nay, Hàm Số mặc một chiếc áo thun xanh đậm khá rộng rãi, cổ áo hơi trễ. Đạo Hàm lúc nào cũng ngồi thẳng lưng, tư thế ngay ngắn không chút sai lệch. Trong khi đó, Hàm Số cao hơn bình thường, phần thân trên cũng dài hơn người khác nên khi cúi xuống, từ góc nhìn của Đạo Hàm, cậu có thể thấy lờ mờ xương quai xanh thấp thoáng dưới lớp áo rộng cùng những giọt mồ hôi đang đọng lại trên mái tóc của Hàm Số vì đi đường vội vã.

Một giọt mồ hôi trượt xuống theo lọn tóc, lăn dọc theo đường xương hàm rồi lướt nhẹ qua yết hầu của Hàm Số.

"Xong rồi, tôi giải thích hết rồi, tôi đi trước nhé." Hàm Số nói.

Đạo Hàm có chút thất thần, chỉ gật đầu qua loa. Nếu Hàm Số tinh ý hơn một chút, cậu sẽ nhận ra rằng lúc này Đạo Hàm hoàn toàn không tập trung, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Hàm Số lịch sự vẫy tay chào Đạo Hàm rồi xoay người bước ra cửa. Nhưng chưa đi được mấy bước, cậu đã bị Đạo Hàm gọi lại.

"Có một chuyện.... tôi cần phải thú nhận với cậu."

Giọng nói của Đạo Hàm có chút khàn khàn, trầm hơn thường ngày, như thể đang cố đè nén điều gì đó.

"Trước khi cậu bước vào phòng, câu hỏi cuối cùng mà Hình Học Không Gian hỏi tôi là....."

Đạo Hàm ngừng lại trong chốc lát rồi chậm rãi nói tiếp:

"'Anh đã có người mình thích rồi, đúng không?'"

Đạo Hàm ngước mắt nhìn Hàm Số.

Đôi mắt đen như hai hồ nước sâu phản chiếu bầu trời đêm đầy sao. Trên mặt nước, sao trời lấp lánh xoay vần, không ngừng chuyển động nhưng vẫn sáng tỏ như thuở ban đầu. Gợn sóng lăn tăn tỏa ra thành từng vòng tròn, ánh sao chớp động. Trong khoảnh khắc đó, Hàm Số bỗng cảm thấy, đằng sau những ánh sao kia dường như đang ẩn giấu một điều gì đó.

____"Anh đã có người mình thích rồi, đúng không?"

____"Là cậu ta sao?"

____"Đúng."

Đột nhiên, một cơn gió nhẹ thổi qua, làm mặt hồ gợn sóng. Những vì sao vốn đang tản mác bỗng chốc tụ lại thành một khối sáng rực rỡ, để lộ ra khoảng trống tối đen trên mặt nước. Và chính trong khoảng trống ấy, Hàm Số cuối cùng cũng nhìn thấy rõ thứ vẫn luôn bị ánh sáng che phủ.

Một thứ nóng bỏng, tựa như lửa.

Một thứ thiêu đốt tâm can.

Một thứ tình cảm rực cháy đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng vào.

>>>>>>>>>>

Chương 22

Cậu nhìn nhầm rồi sao?

Hàm Số không hiểu nổi tâm trạng của chính mình lúc này. Liệu cậu mong những gì mình vừa thấy là thật hay chỉ là ảo giác thoáng qua?

Con người vốn thích tưởng tượng và luôn hưởng thụ cảm giác được người khác yêu mến. Dù tình cảm đó đến từ một người mình không hề có hứng thú, nó vẫn mang lại một chút thỏa mãn và hư vinh - điều này không thể phủ nhận. Nhưng cổ nhân có câu: 'Người trong cuộc thì mơ hồ, kẻ ngoài cuộc lại sáng suốt'. Người trong cuộc luôn muốn xác nhận tình cảm của đối phương nhưng cũng sợ bản thân chỉ đang tự mình đa tình. Dù có những chuyện mà người ngoài nhìn vào đã rõ rành rành như chân lý hiển nhiên, bản thân người trong cuộc lại không thể nào chắc chắn được trăm phần trăm.

Các định nghĩa toán học được nhân cách hóa thành con người và đồng thời cũng mang theo tất cả những đặc tính của con người.

Hàm Số thử dò xét lại ánh mắt của Đạo Hàm một lần nữa. Nhưng lúc này, trong đôi mắt ấy chỉ còn lại những tia sáng lấp lánh như vì sao vụn vỡ. Cảm xúc nóng bỏng, gần như trần trụi mà cậu nhìn thấy lúc trước đã bị ánh sao che khuất, hoặc có lẽ đã chìm xuống tận đáy hồ sâu thẳm, chẳng còn chút dấu vết nào.

Đạo Hàm đưa hai ngón tay thon dài lên day nhẹ nơi chân mày, hít sâu một hơi rồi nói:

"Như cậu thấy đấy. Khi nãy Hình Học Không Gian hỏi tôi câu đó, để thoát khỏi sự quấn lấy của cô ấy, tôi buộc phải dùng hạ sách này. Nếu điều đó khiến cậu cảm thấy khó xử, tôi sẽ giải thích rõ ràng với cô ấy."

Đạo Hàm đan hai bàn tay vào nhau, tựa lưng vào ghế. Thoạt nhìn có vẻ thư thả nhưng thực tế từng thớ cơ trên người hắn đều đang căng lên. Đôi mắt của hắn hướng về Hàm Số, ánh nhìn trầm tĩnh mà sâu xa. Cảm xúc bị đè nén nãy giờ cuối cùng cũng xuyên qua lớp ánh sao, tràn ra khỏi bầu không khí xung quanh, không gì có thể che giấu được nữa.

Hàm Số không biết trốn vào đâu, chỉ đành hoảng loạn né tránh ánh mắt ấy, cúi đầu nhìn chằm chằm xuống nền gạch trắng sạch bóng.

Cậu không rõ mình đang có cảm xúc gì. Một hơi thở nhẹ nhõm xen lẫn với một nỗi hụt hẫng nhẹ. Mà trong hai cảm giác đó, cái nào mạnh mẽ hơn, chính cậu cũng không phân định được.

Bộ não của Hàm Số giống như sàn gạch kia____hoàn toàn trống rỗng. Cậu muốn nói gì đó, vài câu từ đã lăn đến đầu môi nhưng rồi lại bị nuốt xuống.

Một sự im lặng kéo dài đến mức ngột ngạt.

Đạo Hàm vẫn đang đợi câu trả lời của cậu.

>>>>>>>>>>

Chương 23

Trong mắt Đạo Hàm, Hàm Số đã im lặng rất lâu. Nếu ánh mắt cũng có sức sát thương, có lẽ viên gạch dưới chân cậu đã bị xuyên thủng một lỗ.

Cậu không nỡ nói thẳng ra sao? Vì thế mới do dự đến tận bây giờ?

Thật ra, có một đạo lý rất đơn giản nhưng tiếc rằng những người chìm đắm trong trò chơi tình yêu lại không hiểu____ hoặc chính xác hơn là không muốn hiểu: Nếu đối phương có tình cảm với mình, họ sẽ không dễ dàng bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để tạo ra sự mập mờ.

Nhưng Đạo Hàm luôn sống rất lý trí.

"Thôi vậy, tôi hiểu ý của cậu rồi."

Đạo Hàm không nhìn Hàm Số nữa. Hắn tùy tiện rút một chồng tài liệu từ ngăn kéo, lật giở qua loa nhưng nếu quan sát kỹ sẽ nhận ra ánh mắt của hắn trống rỗng, không hề tập trung vào bất kỳ dòng chữ nào trên giấy.

"Cậu đ____"

Chữ 'đi' còn chưa kịp thoát ra thì 'rầm' - cửa bị đẩy mạnh ra không chút khách sáo.

Hình Học Không Gian đứng dựa vào khung cửa, dĩ nhiên không quên uốn éo cơ thể để phô diễn những đường cong hoàn mỹ. Cô ta hướng về phía Hàm Số, ném một cái hôn gió đầy ngấy mỡ, sau đó còn tặng thêm một cú nháy mắt thậm chí còn khiến người ta sởn gai ốc hơn.

"Anh vừa nói dối rằng mình có người thích rồi là để thử thách lòng kiên nhẫn của tôi đúng không?"

Hình Học Không Gian dựa vào khung cửa, vặn vẹo thân mình như một con sâu, giọng điệu làm nũng:

"Anh thật là hư đấy."

Đạo Hàm cúi đầu, che giấu khóe miệng đang giật giật và những sợi gân xanh giật liên hồi trên trán.

Sự căng thẳng và lúng túng của cuộc đối thoại vừa rồi hoàn toàn bị sự xuất hiện bất ngờ của Hình Học Không Gian quét sạch không còn dấu vết. Ngay cả cảm giác nặng nề lúc trước cũng bị cô ta thổi bay.

Hàm Số đứng một bên, lặng lẽ lùi vào góc phòng, quay mặt đi chỗ khác, hai vai run lên, cố gắng nín cười đến mức suýt bị nội thương.

Đạo Hàm vừa định lên tiếng giải thích nhưng Hình Học Không Gian đã nhanh hơn một bước:

"Tôi biết anh định phủ nhận."

Cô ta cười đắc ý rồi tuyên bố:

"Tôi đã hỏi Xác Suất rồi! Anh và Hàm Số căn bản không hề ở bên nhau!"

Trong nhận thức của Hình Học Không Gian, với thân phận và địa vị của Đạo Hàm, không thể có chuyện có người từ chối hắn. Nên đã nói 'có người thích' thì tức là 'có người yêu'. Mà nếu Đạo Hàm và Hàm Số không ở bên nhau, vậy rõ ràng câu trước đó chỉ là một lời nói dối!

Cô ta nhìn Đạo Hàm với ánh mắt đắc thắng ba phần si mê bảy phần. Cặp lông mày nhướng lên, trong mắt cô ta, Đạo Hàm giống như một chiến lợi phẩm đã nằm gọn trong tay.

Hàm Số cũng bất giác đưa mắt về phía Đạo Hàm.

Ngay cả hơi thở cũng trở nên nhẹ bẫng.

Hắn sẽ nói gì?

Đạo Hàm quay đầu nhìn Hàm Số, hàng chân mày nhíu chặt, không hề giãn ra dù chỉ một khắc. Hắn dùng ngón cái và ngón trỏ của tay phải bóp nhẹ lên ấn đường, khẽ thở dài. Nhưng vì căn phòng không quá rộng rãi lại vô cùng yên tĩnh nên tiếng thở dài ấy nghe vô cùng rõ ràng.

Khoảng cách giữa họ không xa.

Hàm Số đứng ngay trong tầm mắt, có thể thấy rõ nét mặt của Đạo Hàm___từ đường cong mày khẽ nhướn lên đến cả dấu vết đỏ nhàn nhạt in trên sống mũi vì lực ấn quá mạnh.

Tiếng thở dài của Đạo Hàm tựa như vọng lại bên tai.

Trong khoảnh khắc ấy, Hàm Số chợt cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp.

Như thể có một mũi kim nhỏ khẽ đâm vào lòng, mang theo cảm giác tê buốt như bị kim tiêm rút máu.

Đạo Hàm đặt tài liệu xuống bàn, mở miệng:

"Thật ra đúng là tôi đã nói dối......"

Đột nhiên, một cảm giác mềm mại lướt qua mu bàn tay của hắn.

Đạo Hàm kinh ngạc ngẩng đầu.

Hàm Số, vốn đứng cách mấy bước, giờ đã đứng ngay bên cạnh hắn, nháy mắt với hắn một cái.

Bàn tay của Hàm Số nhẹ nhàng phủ lên tay hắn.

Mặc dù trong phòng có điều hòa mát lạnh nhưng Đạo Hàm vẫn có thể cảm nhận rõ hơi ấm từ bàn tay ấy.

"Thông tin từ Xác Suất không đáng tin đâu."

Hàm Số bật cười khẽ, giọng điệu như đang nói chuyện phiếm.

"Câu trả lời của vấn đề này, dĩ nhiên chỉ có chúng ta là rõ nhất."

>>>>>>>>>>

Chương 24

Hình Học Không Gian: ????????

Cái này...... chẳng phải là công khai ngầm sao?!

Đây chính là điểm cao tay của Hàm Số____ cậu không hề trực tiếp nói rõ mối quan hệ giữa mình và Đạo Hàm nhưng trong mắt Hình Học Không Gian, điều đó lại như một sự phủ nhận lời giải thích trước đó của cô.

Nhìn thấy vẻ mặt nửa tin nửa ngờ của Hình Học Không Gian, Hàm Số thuận thế ngồi xuống tay vịn ghế của Đạo Hàm, còn khiêu khích nhướn mày về phía cô ta.

Hình Học Không Gian: ...... Đậu má, chết đi cho rồi.

Cô ta trợn mắt, giọng điệu làm nũng giả tạo lúc trước đã bị vứt xuống tận chín tầng mây. Hình Học Không Gian đổi sang giọng khàn khàn, nói qua loa:

"Hai người cứ từ từ mà chơi nhé, chúc hai người hạnh phúc lâu dài."

Rầm!

Cánh cửa bị đóng sầm lại, phát ra một tiếng động chói tai.

Gần như ngay khi cửa khép lại, Hàm Số lập tức bật dậy khỏi tay vịn ghế, rút tay trái khỏi mu bàn tay Đạo Hàm. Cậu vẫn giữ nụ cười ung dung đầy vẻ thanh xuân, chỉ là nhịp tim có hơi nhanh hơn bình thường____ chắc do trong văn phòng quá ngột ngạt mà thôi.

Hơi ấm trên tay biến mất ngay tức khắc.

Đạo Hàm không nói gì, chỉ im lặng nhìn Hàm Số.

Hàm Số tránh ánh mắt ấy, tỏ ra thản nhiên chuyển chủ đề:

"Lần này tôi giúp anh một việc lớn đấy. Sau này có thời gian nhớ mời tôi một bữa nhé."

Dù sao thì chuyện sau này, ai mà nói trước được.

Nhưng Đạo Hàm không trả lời ngay.

Hàm Số liếc nhìn Đạo Hàm với ánh mắt dò hỏi, đúng lúc chạm phải đôi mắt của hắn.

Lại nữa rồi.

Cái ánh nhìn chết tiệt này.

Lần thứ n, Hàm Số không có cốt khí mà quay sang quan sát mấy chậu cây trong văn phòng của Đạo Hàm. Dù gì thì lần này cậu cũng có chút sai, rõ ràng lúc đầu bảo Đạo Hàm giải thích rõ ràng nhưng sau đó lại như bị quỷ ám, đột nhiên giúp hắn diễn một vở kịch trước mặt Hình Học Không Gian.

Khoan đã..... có khi nào......

Mình thực sự chỉ đang diễn kịch thôi sao?

Câu trả lời còn chưa kịp đào sâu suy nghĩ, cậu đã nghe thấy giọng của Đạo Hàm vang lên:

"Được."

Hàm Số thở phào nhẹ nhõm.

Sau màn ầm ĩ của Hình Học Không Gian, trời cũng đã tối. Đạo Hàm chủ động đề nghị đưa Hàm Số về nhà, mà cậu thì chỉ mong hắn đừng truy hỏi chuyện vừa rồi nên vui vẻ đồng ý ngay.

Bảy giờ tối mùa hè là thời điểm giao thoa giữa ngày và đêm.

Hai người chỉ đơn giản vừa đi vừa trò chuyện, bước xuống cầu thang, vậy mà khi ra khỏi tòa nhà, trời đã tối hẳn.

Những tán cây rậm rạp đứng sừng sững bên cạnh văn phòng. Một dãy đèn đường đã bật sáng, kéo bóng cây in xuống mặt đất thành những hình thù kỳ quái, tạo thêm một chút lành lạnh giữa cái nóng oi bức của đêm hè.

Chiếc xe là của Đạo Hàm. Hắn chủ động làm tài xế, bật định vị rồi lái xe hướng về khu chung cư nơi Hàm Số ở.

Bên trong xe, hai người thỉnh thoảng trao đổi vài câu chuyện phiếm.

Lần trò chuyện này khiến ấn tượng trước đây của Hàm Số về Đạo Hàm có chút thay đổi.

Cậu nhận ra_____ Đạo Hàm không phải kiểu người quá bảo thủ.

Mà hình như..... hắn còn cực kỳ ghét mạng xã hội.

>>>>>>>>>>

Chương 25

Vì thế giới của môn Toán cấp ba là bản sao hoàn chỉnh của các siêu đô thị hiện đại do loài người tạo nên trong thời đại công nghệ phát triển này, màn đêm của thành phố vẫn luôn rực rỡ ánh đèn, chẳng khác gì một 'thành phố không ngủ'.

Lúc xe rẽ qua một góc đường, Hàm Số vô tình nhìn thấy trong gương chiếu hậu có một bóng người đội mũ lưỡi trai, đang cưỡi mô tô. Trong thoáng chốc, cậu cảm thấy bóng dáng này có chút quen thuộc nhưng không để tâm lắm.

Đạo Hàm lái xe vào bãi đỗ, sau đó cả hai cùng xuống xe.

Từ đây đến tòa chung cư nơi Hàm Số ở vẫn còn một đoạn đường. Hai người vừa đi vừa trò chuyện.

Chiều nay trời vừa đổ một trận mưa, những nơi sáng sủa trên mặt đường đều đọng nước, chỗ tối cũng vậy. Tránh được vũng nước sáng thì lại giẫm trúng vũng tối. Cũng may Hàm Số đi dép lê nên có ướt một chút cũng chẳng sao.

Cậu vẫn tiếp tục nói chuyện với Đạo Hàm nhưng vì phải tránh mấy vũng nước nên cứ cúi đầu bước đi.

Bỗng nhiên, cậu nhìn thấy trên một vũng nước phản chiếu một bóng đen vặn vẹo, trông như một ác quỷ đang rình rập mình.

Hàm Số giật mình nhìn kỹ lại_____ thì ra là bóng cây.

Dù không có gió nhưng những bụi cây thấp lại khẽ run lên.

Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng Hàm Số.

"Được rồi, tôi tiễn cậu đến đây thôi." Đạo Hàm phất tay, "Tạm biệt."

Theo thói quen của Đạo Hàm, hắn sẽ đứng dưới lầu, đợi đến khi Hàm Số lên phòng và bật đèn rồi mới rời đi. Nhưng Hàm Số lại không biết điều đó.

Cậu nghĩ rằng, chỉ cần mình đi vào tòa nhà này, Đạo Hàm sẽ quay lưng rời đi.

Gió đêm thổi qua, lá cây xào xạc như tiếng than khóc của oan hồn.

Mặt nước bị làn gió mùa hè khuấy động, bóng cây vỡ vụn thành từng mảnh, những bóng đen méo mó trên mặt đất vặn vẹo thân hình, như thể đang chực chờ bám lấy mắt cá chân người đi đường.

Không biết vì sao, Hàm Số bất giác đưa tay nắm lấy cánh tay của Đạo Hàm, khẽ nói:

"..... Trời lạnh quá. Vào nhà tôi uống ly trà nóng rồi hãy đi."

Bàn tay đang nắm lấy cánh tay của hắn rất chặt.

Đạo Hàm nhìn Hàm Số, dường như từ nét mặt của cậu đã nhận ra điều gì đó.

"...... Được."

Từ lúc vào thang máy, ra khỏi thang máy, đến khi sải bước thật nhanh về phía cửa nhà mình, lôi chìa khóa ra mở cửa____ Hàm Số không hề buông tay.

Mọi động tác của cậu đều dứt khoát và chính xác, không có một động tác dư thừa nào khiến thời gian bị lãng phí.

Cánh cửa đóng lại, hai người đã vào trong.

Lúc này Hàm Số mới thả lỏng thần kinh căng thẳng của mình, buông tay của Đạo Hàm ra, thở hắt một hơi:

"Hy vọng chỉ là ảo giác của tôi."

Lực siết trên cánh tay đột nhiên biến mất nhưng Đạo Hàm không có thời gian để suy nghĩ về cảm giác ấy mà lập tức hỏi:

"Sao vậy?"

"..... Tôi cảm thấy có người đang theo dõi chúng ta."

>>>>>>>>>>

 

Chương trước
Chương sau
Trang web đọc truyện online hàng đầu Việt Nam, cung cấp kho truyện phong phú với các thể loại như tiên hiệp, kiếm hiệp, ngôn tình, truyện teen và truyện đô thị. Tất cả các tác phẩm đều được chọn lọc kỹ lưỡng bởi các tác giả và dịch giả uy tín, mang đến trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời nhất cho bạn!
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.