🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Chương 11

Tiếp tục chủ đề này rõ ràng không phải là một lựa chọn khôn ngoan, Hàm Số cảm thấy mình nên chuyển hướng câu chuyện. Nhưng trong lúc đang đau đầu tìm cách đổi chủ đề sao cho không quá lộ liễu, một bóng người bất chợt xuất hiện trong tầm mắt cậu. Hàm Số tập trung nhìn kỹ..... hóa ra là Đạo Hàm.

Hàm Số vỗ vai Xác Suất, ngạc nhiên thốt lên: "Hay lắm anh bạn, cậu vậy mà mời được cái tên nổi danh lẫy lừng trong giới toán cấp ba - người luôn ẩn dật, xuất quỷ nhập thần, bí ẩn như một vị đại lão - không đúng, là cựu đại lão - Đạo Hàm đến đây cơ đấy!"

"Đỉnh thật đỉnh thật!" Hàm Số cảm thán, "Đã lâu lắm rồi tôi không thấy Đạo Hàm tham gia mấy cái bữa tiệc vô bổ..... ồ không...... ý tôi là những buổi tiệc vô cùng ý nghĩa này. Người duy nhất có thể kéo anh ta ra khỏi ổ chính là mấy ông ra đề thi toán cấp ba thôi."

"Quả nhiên là người có số má đấy!" Hàm Số cười khen ngợi.

Dù thường ngày Xác Suất không phải kiểu vô hình đến mức ai cũng quên nhưng cũng chẳng phải là người quá nổi bật. Ngược lại, Hàm Số - nền tảng của toán học cấp ba - lại vô cùng nổi trội, giao thiệp rộng rãi. Bây giờ, đột nhiên được một nhân vật có địa vị như vậy khen mình có tầm ảnh hưởng, tâm trạng của Xác Suất lập tức tốt hẳn lên, cậu ta cười tít mắt: "Hehehehe!"

Hơn nữa, lời Hàm Số nói không hề sai. Đạo Hàm vốn chẳng mấy khi tham gia tiệc tùng, thế mà lần này lại xuất hiện, điều này khiến Xác Suất cười đến mức không khép miệng lại được. Nhưng vui thì vui, cậu ta vẫn có chút nghi ngờ, phải tận mắt thấy mới dám tin: "Đâu đâu? Ở đâu vậy?"

"Bên trái phía trước kìa."

Nhưng đến khi Hàm Số và Xác Suất cùng quay đầu nhìn lại, Đạo Hàm đã không còn ở vị trí cũ nữa.

"Có khi nào cậu nhìn nhầm không?" Xác Suất thất vọng hỏi.

"Không thể nào, để tôi tìm xem." Hàm Số hơi ngẩng cằm, quét mắt khắp đám đông tìm kiếm bóng dáng Đạo Hàm. Vì hai người đã trò chuyện một lúc, số khách đến dự tiệc giờ đã đông hơn nhiều. Dù sao thì thời điểm khách đến hội trường tiệc cũng tuân theo phân bố chuẩn, có lẽ bây giờ vừa qua lúc đông nhất.

Ánh mắt của Hàm Số lướt qua từng khuôn mặt, cuối cùng dừng lại trên người Xác Suất rồi nói: "Bên trái cậu đó, Đạo Hàm đang ở bên trái cậu."

Khoảnh khắc này, chất 'hai lúa' của Xác Suất lại bộc lộ. Cậu ta quay đầu lia lịa như con lắc, tìm mãi mà vẫn không thấy Đạo Hàm đâu.

Hàm Số hết chịu nổi, khoác vai Xác Suất, kéo đầu cậu ta quay lại đúng hướng: "Kìa, nhìn kỹ đi___"

Hàm Số hất cằm, ra hiệu về phía Đạo Hàm.

Có những kiểu người mà dù bạn đã chỉ rõ ràng đến mức không thể rõ hơn, họ vẫn có thể 'mù chọn lọc' mà không thấy điều ngay trước mắt. Và Xác Suất chính là kiểu người đó.

Một người phục vụ mặc đồng phục chỉnh tề bưng khay đi ngang qua, ly rượu trên khay lắc lư không ngừng khiến người ta lo lắng không biết rượu có đổ ra áo của anh ta không. Bước chân của người phục vụ vội vã rồi vụt qua tầm nhìn. Và ngay lúc đó, ánh mắt của Hàm Số chạm phải ánh mắt của Đạo Hàm.....

Trước giờ Đạo Hàm vốn xuề xòa trong chuyện ăn mặc. Cả mùa hè hắn đều diện một bộ cố định: áo thun đen với quần lửng đen. Đúng vậy, bạn không nghe nhầm đâu..... tủ quần áo của Đạo Hàm có cả một chồng áo thun đen và quần lửng đen y hệt nhau.

Nhưng hôm nay, hắn rõ ràng đã chỉnh chu hơn hẳn, dù vẫn là hai màu trắng đen kinh điển___ một chiếc sơ mi trắng kết hợp với quần lửng đen. Chiếc sơ mi trắng khẽ ôm lấy eo, tôn lên đường nét cơ thể, còn quần lửng giúp đôi chân dài của hắn càng thêm nổi bật.

Hội trường như thể bỗng nhiên rơi vào tĩnh lặng. Giai điệu bài hát 'Chúc May Mắn' vang lên qua loa dường như trở nên mơ hồ, đến mức Hàm Số chỉ cảm nhận được nhịp điệu mà không nghe rõ lời. Tiếng ồn ào náo nhiệt của đám đông như bị giảm xuống dưới 25 decibel. Và trong khoảnh khắc ấy, Hàm Số chỉ có một suy nghĩ___ Hình như... anh ta đang nhìn mình.

>>>>>>>>>>

Chương 12

Đó là phản ứng đầu tiên của Hàm Số.

Nhưng chỉ một giây sau, cậu tự nhủ trong lòng: Là đàn ông thì phải tự tin lên! Bỏ cái từ 'hình như' đi___

____ Anh ta đang nhìn mình.

Phản ứng thứ hai của Hàm Số là: Mẹ nó, Đạo Hàm trông cũng hơi đẹp trai đấy chứ. Cái tên chết tiệt này lại chết tiệt đến mức hoàn hảo đâm trúng vào gu thẩm mỹ của mình!

Một cảm giác kỳ lạ nảy mầm trong lòng, Hàm Số lập tức cụp mắt xuống, thầm niệm trong đầu ba lần: 'Xin hỏi cậu là GG hay MM?'. Mãi đến khi tâm trạng dần ổn định lại, cậu mới ngẩng lên lần nữa. Nhưng lúc này, ánh mắt của Đạo Hàm đã dời đi nơi khác.

Lúc sáu giờ, mọi người cuối cùng cũng đến đông đủ, những món ăn thơm ngon đủ sắc hương vị cũng đã được bày biện lên bàn tròn. Số lượng các định nghĩa toán học không nhiều, tổng cộng chỉ có hai bàn. Như đã nói ở chương trước, quan hệ giữa Hàm Số và Xác Suất khá tốt, thế nên Hàm Số ngồi cạnh Xác Suất rất tự nhiên, vừa ăn uống vừa trò chuyện vài câu vu vơ___ mà thật ra chủ yếu vẫn là để ăn chực uống chùa.

Hàm Số ăn rất ngon miệng.

Ở bàn đối diện, hai cô nàng Hình Học Không Gian và Vectơ Không Gian đang trò chuyện rôm rả. Hai người họ đã phối hợp vô số lần trong các đề thi toán THPTQG và nếu bạn hỏi bất kỳ học sinh lớp 12 nào, họ sẽ nói với bạn rằng Hàm Số và Hình Học Không Gian cũng là một cặp bài trùng. Dù gì thì trong bài toán tìm giá trị lớn nhất và nhỏ nhất của pháp tuyến cũng không thể thiếu được bước phân tích Hàm Số.

Dù với học sinh khối tự nhiên, Hình Học Không Gian thường là một bài 'cho điểm' nhưng với học sinh khối xã hội thì đây vẫn là dạng câu hỏi có tính phân loại cao. Hơn nữa, các bài hình học nhỏ thường xuất hiện dưới dạng câu lựa chọn hoặc điền vào chỗ trống, đôi khi còn là câu chốt hạ của đề nên vị trí của Hình Học Không Gian cũng không hề tầm thường.

"Hàm Số trông có vẻ chưa bao giờ trực tiếp xuất hiện trong câu cuối cùng của đề thi....." Hình Học Không Gian nâng ly rượu, mắt cười rạng rỡ, ".... nhưng thực ra, năm nào cậu ấy cũng góp mặt đấy. Bởi vì bài toán nào mà có thể hoàn toàn bỏ qua Hàm Số cơ chứ? Năm nay lại hợp tác vui vẻ nữa nhé!"

Bên cạnh, Vectơ Không Gian tinh ý quan sát, cũng nâng ly theo: "Phải rồi, nâng ly nào!"

"Vậy tôi phải cảm ơn hai nữ đại lão xinh đẹp đã nâng đỡ rồi." Hàm Số vốn là người rất khách sáo và lễ độ, cậu lập tức cười cúi người chạm ly với họ.

Ba chiếc ly cụng vào nhau, phát ra âm thanh 'keng' giòn tan, rượu sóng sánh trong ly, gợn lên những vòng xoáy li ti____

"Cậu đang nhìn gì thế?"

Dãy Số lần theo ánh mắt của Đạo Hàm nhìn sang, chỉ thấy bàn đối diện đang ăn uống vui vẻ, thậm chí còn nâng ly chúc tụng nhau. Sau đó, cậu ta quay lại nhìn Đạo Hàm, cố gắng tìm một chút manh mối trên gương mặt của hắn.

Nhưng Đạo Hàm đã cúi đầu xuống từ lúc nào, chỉ chú tâm gắp một miếng cá trong bát.

"Không có gì."

>>>>>>>>>>

Chương 13

Sau khi mọi người ăn uống no nê, Xác Suất đề nghị cả nhóm đi hát karaoke. Cậu ta còn rất hào phóng tuyên bố: "Ai không đi là không nể mặt tôi đấy nhé!"

Nhưng vì túi tiền có hạn, Xác Suất lại rất 'thấu tình đạt lý' mà bổ sung thêm: "Tất nhiên, nếu có việc bận thật thì tôi vẫn có thể thông cảm."

Dưới lời gợi ý đầy mâu thuẫn của Xác Suất, cuối cùng có khoảng mười định nghĩa toán học quyết định tham gia.

Xác Suất lái chiếc xe sang mượn của bạn để tạo dáng nhưng vì một chiếc không đủ chở hết cả nhóm, cậu ta lại mặt dày bắt Hàm Số làm tài xế. Thế là hai chiếc xe nối đuôi nhau chạy đến quán karaoke gần đó.

Do bữa tiệc trước đó đã quá no nê, mọi người đến giờ vẫn chưa thể ăn thêm một miếng nào nữa. Điều này hoàn toàn nằm trong dự đoán của Xác Suất. Thế nên cậu ta chỉ gọi tượng trưng vài chai cocktail, sau đó bắt đầu chuyến hành trình quẩy banh nóc của mình.

Phải thừa nhận một điều: dù ngoại hình bình thường, phong cách lòe loẹt, gu thẩm mỹ không có gì nổi bật nhưng Xác Suất hát thực sự rất hay. Một bài 'Mua Bán Tình Yêu' đã khiến bầu không khí trong phòng bùng nổ.

Hàm Số thì thuộc dạng hát hò bình thường, không quá nổi bật. Vì thế, Xác Suất nhất quyết kéo cậu song ca cùng mình. Một phần là để lấy lòng Hàm Số nhưng phần nhiều có lẽ là muốn có một chiếc lá xanh để tôn lên đóa hoa đỏ rực của mình.

Vừa vào phòng karaoke, Hàm Số đã chọn ngay một góc ngồi xuống, rút điện thoại ra lướt mạng. Vị trí của cậu hướng thẳng ra cửa sổ, khi chơi điện thoại chán còn có thể phóng tầm mắt ra xa, ngắm nhìn cảnh đêm - một kế hoạch hoàn hảo. Tiếc là kế hoạch này nhanh chóng bị Xác Suất phá hỏng khi cậu ta kéo cậu lên hát.

Hàm Số từ chối ba lần, Xác Suất mời mọc ba lần, cuối cùng Hàm Số đành giả vờ cười mà nhận lời.

Xác Suất chọn một bài tình ca rất cũ - 'Bởi Vì Yêu'. Hôm nay vốn là ngày vui của Xác Suất, cộng thêm việc trước đó Hàm Số đã vô tình khơi lại chuyện buồn của cậu ta nên Hàm Số cũng không muốn phá hỏng không khí. Tuy vậy, trong lòng cậu đã trợn mắt cả trăm lần - hai gã đàn ông chẳng có tí tình ý nào lại đi song ca một bài tình ca, thật khó hiểu.

Nhạc dạo nhẹ nhàng trầm bổng kết thúc, Xác Suất cất giọng hát câu đầu tiên_____

'Tặng em một chiếc CD cũ, để nghe lại chuyện tình đôi ta.'

Xác Suất hát rất nhập tâm, thuộc kiểu giọng hát trời ban, mang theo cả câu chuyện bên trong. Biểu cảm khuôn mặt kết hợp với ngôn ngữ cơ thể khiến người ta cảm nhận rõ sự chân thành sâu lắng__

'Đôi khi bỗng chợt quên mất rằng, anh vẫn còn yêu em.....'

Hàm Số:..... Đệt, làm như mình với cậu ta có gì với nhau không bằng.

Đến lượt Hàm Số hát____

'Không thể hát, như ngày xưa, những khúc ca, nghe mà, đỏ mặt, tránh né. Dẫu có lúc, thường hay quên đi, nhưng, anh vẫn, còn yêu em.'

_____Kết quả là cả đoạn bị phá tan tành.

Vốn dĩ khả năng ca hát của Hàm Số chỉ ở mức trung bình, không bắt kịp nhịp điệu, câu chữ bị ngắt một cách vụng về. Hơn nữa, cậu lại không muốn song ca tình tứ với Xác Suất thế nên bài hát bị biến thành một màn mang phong cách 'tuyên truyền chính thống đậm màu Trung Quốc'. Nếu phải mô tả chính xác hơn thì có lẽ nó giống như một diễn viên họ Đỗ nào đó hát 'Trứng cuộn, thịt xé và trứng cút'.

Hàm Số biết Xác Suất thích đàn ông. Nếu không phải vì đã rõ gu thẩm mỹ của Xác Suất - thích kiểu yếu đuối, trắng trẻo, thư sinh, đeo kính gọng vàng, mang nét cấm dục - thì chắc Hàm Số đã nghĩ Xác Suất có ý với mình rồi.

Haiz..... Hàm Số thở dài trong lòng: Rốt cuộc tại sao mình lại đồng ý với cậu ta chứ?

>>>>>>>>>>

Chương 14

Nhưng bây giờ có xoắn xuýt gì cũng muộn rồi. Tất cả mọi chuyện, suy cho cùng đều bắt nguồn từ việc Xác Suất bị Văn Nghị Luận đá.

Hàm Số đã gặp người yêu cũ của Xác Suất vài lần. Trong trường cũ của họ có một quy tắc bất thành văn - giáo viên Ngữ văn đứng ở đáy chuỗi thức ăn của giáo viên khối tự nhiên. Hồi đó, Xác Suất chưa có vị thế như bây giờ nên tất nhiên không thể với tới những đại lão như Hình Elip hay Đạo Hàm, thế nên cậu ta với được Văn Nghị Luận cũng xem như môn đăng hộ đối rồi. Dù sao thì trong giới sách giáo khoa Ngữ văn cấp ba, Văn Nghị Luận cũng có một vị trí nhất định.

Bạn học trong trường đều gọi Văn Nghị Luận bằng cái tên thân thương: 'Chín phần chí mạng'.

Nguyên nhân chia tay..... Xác Suất từng kể với Hàm Số. Theo lời cậu ta, Văn Nghị Luận luôn chê Xác Suất không hiểu mình.

Xác Suất chân thành nói: "Em làm sao có thể không hiểu anh được chứ? Em yêu anh đến vậy cơ mà!"

(*cái này không rõ lớn nhỏ nên tui thích Văn Nghị Luận lớn tuổi hơn:D)

Văn Nghị Luận kiên nhẫn dẫn dắt: "Vậy em xem lại hình thái ngữ văn của anh đi."

Xác Suất nhìn xuống___ một bài luận dài kín mít chữ Hán.

Giọng của Văn Nghị Luận rất dịu dàng nhưng câu hỏi anh ta đặt ra lại là câu hỏi tàn nhẫn nhất: "Em có biết..... ba câu trắc nghiệm này chọn đáp án gì không?"

Xác suất im lặng suốt hai mươi phút. Tròn hai mươi phút. Cuối cùng, cậu ta từ bỏ việc mắt đối mắt với hình thái ngữ văn của Văn Nghị Luận. Với giọng thoi thóp, yếu ớt, ngập ngừng, ấp a ấp úng, cậu ta nói: "Là..... có phải là BCB không?"

Văn Nghị Luận nhìn Xác Suất bằng ánh mắt 'quả nhiên là thế'. Trong mắt anh ta không có đau đớn, chỉ có sự thấu suốt, tiếc nuối và một chút không đành lòng.

"Toàn sai."

Anh ta khẽ lắc đầu, thở dài một hơi.

"Em xem đấy, anh đã nói là em không hiểu anh mà. Chúng ta chia tay đi."

Xác Suất không thể tin nổi. Cậu ta nắm chặt cây bút đen, bàn tay hơi run rẩy rồi ôm đầu bằng cả hai tay: "Tại sao..... không......"

Văn Nghị Luận lại thở dài, ánh mắt đầy từ bi.

".....Tại sao câu đầu tiên không chọn B? Hai câu sau thì em không chắc nhưng anh nói xem, tại sao câu đầu tiên không chọn B?!" Xác Suất gào lên điên cuồng.

"Em muốn biết đáp án không?" Văn Nghị Luận mỉm cười. "Chia tay thì anh sẽ nói cho em biết."

Xác Suất thực sự quá muốn biết đáp án. Cậu ta hoàn toàn không nhận ra cái bẫy trong câu nói của Văn Nghị Luận, chỉ ngơ ngác gật đầu.

Văn Nghị Luận rút đáp án ra.

Xác Suất vội vàng giật lấy xem.

Chỉ thấy trong phần phân tích đáp án của câu đầu tiên có một dòng chữ: Dựa vào ý nghĩa của đoạn đầu bài văn, có thể thấy tác giả không hề bày tỏ ý kiến bla bla bla...... nên C sai.

Xác suất: ???

Một giây sau____

Xác suất: !!!

Xác suất: Vì cái quái gì mà tôi lại thấy tác giả có bày tỏ ý này?! Còn nữa, tại sao B lại là đáp án đúng?!

Nhưng đáp án chỉ giải thích vì sao phương án sai là sai. Như mọi người đều biết, đáp án trắc nghiệm môn Ngữ văn...... huyền ảo, vi diệu, là cánh cửa vô cùng huyền diệu.

Thế là Xác Suất bị đá một cách đơn phương. Nhìn lại toàn bộ quá trình chia tay, nói cậu ta là một thằng đần cũng chẳng có gì quá đáng.

Về sau, có một ngày Xác Suất không nhịn nổi mà kể chuyện này với Hàm Số. Hàm Số ngập ngừng, lưỡng lự mãi rồi nói: "..... Tình cảm miễn cưỡng sẽ không có kết quả đâu."

Tối hôm đó, Xác Suất lập tức lên NetEase Cloud Music*, để lại hàng loạt status bi lụy.

(*một ứng dụng phát nhạc trực tuyến miễn phí của Trung Quốc, tương tự Spotify)

Ví dụ như: Hôm nay là ngày thứ 218 tôi thích cậu. Là ngày thứ 3 cậu không thích tôi.

Hoặc: Hồi đó cậu nói nếu chúng ta nắm tay nhau đi dưới trời tuyết liệu có thể cùng nhau bạc đầu hay không. Bây giờ cậu không còn cười khi nhìn tôi nữa không còn cùng tôi nâng chén uống cạn ánh trăng.

Cậu ta còn cố tình dùng dấu cách thay cho dấu phẩy, đổi dấu chấm câu tiếng Trung thành dấu chấm tiếng Anh.

Mùi vị thật sự quá đậm.

>>>>>>>>>>

Chương 15

'Dù vẫn còn..... có người..... đang lang thang nơi đó..... người đến rồi người đi.....'

Hàm Số không biểu lộ cảm xúc, cất giọng hát về phía Xác Suất.

Khi bài hát kết thúc, cả phòng vỗ tay rào rào nhưng trong lòng Hàm Số hiểu rõ như hằng số Avogadro* vậy____ cậu biết trình độ ca hát của mình thế nào, cũng biết nguyên nhân thực sự khiến mọi người vỗ tay: 30% là vì nể mặt, 70% là vì màn trình diễn xuất sắc của Xác Suất.

(*được đặt nền móng bởi Amedeo Avogadro (1776–1856) là nhà khoa học người Ý, nổi tiếng với Định luật Avogadro – '....các thể tích bằng nhau của các chất khí khác nhau, trong cùng điều kiện nhiệt độ và áp suất, chứa cùng số lượng phân tử'. Khái niệm hằng số Avogadro (≈6,022×10²³ mol⁻¹) đóng vai trò quan trọng trong hóa học hiện đại, giúp xác định số hạt vi mô trong một mol chất.)

Xác Suất hát xong liền quay về chỗ, còn kéo Hàm Số chụp chung một bức ảnh. Sau đó, cậu ta miệt mài chỉnh sửa gương mặt của mình suốt mười phút, cuối cùng cũng đạt được một kết quả mà người ngoài nhìn vào thì chẳng rõ là người hay ma nhưng trong mắt cậu ta thì lại đẹp trai đến mức khiến trời đất căm phẫn. Ngay lập tức, cậu ta đăng lên WeChat kèm theo dòng trạng thái:

'Hôm nay đi hát K với bạn, vui quá trời.'

Hàm Số thề rằng dù có thế nào cũng sẽ không hát bài thứ hai. Cậu không muốn tra tấn lỗ tai của mọi người thêm lần nào nữa. Chụp ảnh xong, cậu trở lại chỗ cũ, trốn vào một góc lướt điện thoại. Kết quả là vừa lướt đã thấy ngay bài đăng của Xác Suất.

Cái caption này chắc chắn được nghĩ ra bằng đùi, còn bức ảnh kia chắc chắn được chỉnh sửa bằng chân. Nhìn gương mặt méo mó kỳ dị của Xác Suất, Hàm Số thầm nghĩ: Thẩm mỹ của Xác Suất đúng là trập trùng, hiểm trở, mênh mông cuồn cuộn như biển cả vậy. Nhưng vì phép lịch sự, cậu vẫn để lại một lượt thích.

Xác Suất vẫn đang say sưa hát, hăng say như một trùm micro chính hiệu.

Hàm Số không quen với môi trường quá náo nhiệt. Tiếng nhạc trong loa cùng giọng hát của Xác Suất quá lớn khiến da đầu và màng nhĩ của cậu âm ỉ đau. Hàm Số đặt điện thoại xuống, day trán rồi ngẩng đầu nhìn ra cảnh đêm ngoài cửa sổ. Nhưng trong tầm mắt, cậu bỗng trông thấy một bóng dáng quen thuộc.

Ánh đèn màu sắc rực rỡ không ngừng chuyển động trong phòng, lúc sáng lúc tối, chiếu rọi lên thân ảnh ấy. Hàm Số nheo mắt____ hình như là Đạo Hàm?!

Hắn cũng đến đây sao???

Một ứng cử viên sáng giá cho danh hiệu 'thanh niên dưỡng sinh kiểu mẫu' mà lại đi bar karaoke ban đêm ư?

Đây có còn là Đạo Hàm mà cậu biết không?!

Hàm Số còn chưa kịp suy nghĩ sâu hơn thì đã thấy Đạo Hàm lặng lẽ đứng dậy, bước lên vài bước, tiến về phía quầy chọn bài hát. Đứng ở đó là Vector Không Gian. Đạo Hàm hỏi: "Tôi có thể chọn một bài không?"

Dù rằng cựu đại lão giờ không còn hào quang như xưa nhưng ai biết đâu được, lỡ hắn vùng lên tái xuất giang hồ thì sao? Vector Không Gian tất nhiên không dám đắc tội, chỉ là thái độ không còn sốt sắng như trước nữa.

Tiếng nhạc đệm đột ngột trở nên chậm rãi và dịu dàng hơn. Sự ồn ào trước đó khiến thần kinh của Hàm Số căng thẳng nhưng giờ đây, âm thanh nhẹ nhàng ấy lại giúp cậu thư giãn.

Đạo Hàm bước đến trung tâm, tay phải cầm micro, tay trái thả lỏng bên hông. Những tia sáng lấp lánh lướt qua gương mặt hắn, vẽ nên đường nét khuôn cằm rồi tiếp tục chảy tràn xuống bàn tay đang nắm micro. Đạo Hàm không nhìn màn hình hiển thị lời bài hát mà hơi nghiêng người về phía cửa sổ.

Từ khoảnh khắc chạm mắt trong bữa tiệc rượu đến giờ, tất cả những gì diễn ra hôm nay đều kỳ diệu đến mức cứ như một giấc mơ hư ảo. Đoạn nhạc dạo rất ngắn, ngay khoảnh khắc Đạo Hàm cất giọng, Hàm Số bất giác nín thở____

'I'm tired of this place, I hope people change.' (Tôi mệt mỏi với nơi này, mong rằng mọi người sẽ đổi thay)

'I need time to replace what I gave away____' (Tôi cần thời gian để lấp đầy những gì đã đánh mất....)

Cả phòng chợt yên lặng.

Là một bài hát tiếng Anh.

>>>>>>>>>>

 

Chương trước
Chương sau
Trang web đọc truyện online hàng đầu Việt Nam, cung cấp kho truyện phong phú với các thể loại như tiên hiệp, kiếm hiệp, ngôn tình, truyện teen và truyện đô thị. Tất cả các tác phẩm đều được chọn lọc kỹ lưỡng bởi các tác giả và dịch giả uy tín, mang đến trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời nhất cho bạn!
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.