Khương Thượng Nghiêu nhẹ nhàng vuốt ve cánh tay trần của người yêu, lòng vẫn không khỏi nghi hoặc, đặc biệt khi nghĩ đến cái kiểu "Tôi biết tất cả" của Tần Thạnh từ khi tiếp xúc với mình tới nay, anh cảm thấy khó chịu vô cùng.
"Anh ta thật sự không biết chuyện của chúng ta?"
"Ai vô vị tới mức hỏi chuyện ấy?" Liên quan đến sự tôn nghiêm đàn ông của anh, Khánh Đệ đành tiếp tục mở to mắt nói dối, "Còn chuyện gì ngày mai hỏi tiếp, em buồn ngủ lắm rồi, người mềm như bún ấy".
Cô buồn ngủ trĩu mắt, khác hẳn bộ dạng hai mắt nhắm chặt say đắm, yêu kiều vừa rồi, anh bỗng thấy xót xa, đặt cô nằm lên cánh tay mình, dỗ dành, "Ngủ đi, tích chút sức lực".
Khánh Đệ tức giận huých vào ngực anh một cái, "Anh đang an ủi hay muốn hăm dọa người ta?".
Ngực anh phập phồng, buồn cười vô cùng. "Khánh Đệ, anh phải nhịn hai năm rồi."
Những lời thì thầm bên tai của anh khiến Khánh Đệ nhớ lại hồi ức cuồng loạn, kích thích tới mức nửa người cô đau nhức. Đôi chân nhỏ thuận thế cọ vào người anh lập tức cảm nhận được sự khát khao của anh, cô cười xấu xa.
"Lại hứng thú rồi phải không?" Giọng anh đe dọa.
Khánh Đệ vội vàng nhắm mắt lại, "Em ngủ thật rồi".
Sự dũng mãnh vừa rồi của anh gần như đã khiến thể lực cô cạn kiệt, thực sự quá mệt mỏi, nhưng đầu óc vẫn rất tỉnh táo: Trong căn phòng yên tĩnh, Khánh Đệ khẽ hỏi, "Vừa rồi, anh làm như thế, không được lịch sự cho lắm, không sợ đắc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tinh-yeu-noi-dau/2677748/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.