“Kẻ ác chạy trốn dầu không ai đuổi theo; nhưng người công bình dũng mãnh như sư tử.”
Thánh Kinh Cựu Ước, Châm ngôn, 28:1
Lạy Chúa, họ sắp bị tấn công. Madelyne choáng váng đến mức không thể di chuyển được. Nàng bắt đầu run rẩy lo sợ rồi tức điên lên vì bản thân mất kiểm soát quá nhanh. Madelyne so thẳng vai, kiên quyết suy nghĩ một cách thật logic. Nàng hít sâu để lấy lại bình tĩnh. Đấy, nàng tự nhủ, giờ thì mình có thể quyết định nên làm gì rồi.
Ôi, nàng ước mình can đảm hơn. Bàn tay bắt đầu co rút cứng ngắc vì nàng đã túm áo choàng chặt quá mức.
Madelyne lắc đầu, cầu nguyện thần thánh có thể giúp mình bình tâm lại.
Cảnh báo cho Duncan biết nguy hiểm đang đến gần chắc chắn không phải là nhiệm vụ của một tù nhân. Nếu giữ im lặng thì có lẽ nàng sẽ tìm được đường thoát khi trận chiến bắt đầu.
Nhưng sẽ lại có nhiều người bị giết. Nếu nàng nói với Duncan, có thể họ sẽ nhanh chóng rời khỏi nơi này. Đúng thế, trận chiến sẽ không thể xảy ra nếu họ đi ngay lập tức. Chẳng phải cứu những mạng sống vô tội quan trọng hơn kế hoạch giải thoát cho bản thân sao?
Madelyne quyết định làm theo ý nghĩ của mình. Nàng khẽ nhấc váy lên và chạy đi tìm người bắt giữ mình. Thật mỉa mai làm sao khi nàng lại là người đưa ra lời cảnh báo về cuộc tấn công đang đến gần.
Duncan đang đứng trong vòng tròn những người lính, Gilard ở ngay bên cạnh. Madelyne len lỏi qua đám đông và dừng lại sau lưng Duncan.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tinh-yeu-va-danh-du/996146/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.