BẢY
Ngày 25 tháng 7
Beatty, Nevada
Sullivan Obie choàng tỉnh do tiếng chuông điện thoại. Anh cảm thấy đầu mình như có búa bổ và môi có vị như tàn thuốc lá. Anh lấy điện thoại nhưng bất cẩn làm rơi xuống giá để ống nghe. Tiếng đập mạnh khiến anh nhăn mặt khó chịu. Ôi, kệ nó! Anh nghĩ rồi quay đi và úp mặt vào mớ tóc rối.
Một phụ nữ à?
Anh nheo mắt vì ánh sáng ban ngày và cố kiểm tra lại có thật là có một phụ nữ đang nằm cùng giường với anh không. Mớ tóc vàng. Cô ta đang ngáy. Anh nhắm mắt, hy vọng rằng nếu ngủ tiếp cô ta sẽ đi rồi khi anh thức dậy.
Nhưng giờ anh không ngủ được, không phải vì tiếng điện thoại rơi khỏi chỗ gác máy.
Anh đi vòng qua bên kia giường và thấy điện thoại.
- Gì vậy, Bridget? - Anh hỏi. - Có chuyện gì?
- Sao anh chưa đến? - Bridget yêu cầu.
- Vì tôi đang ngủ.
- Mười rưỡi rồi! Xin chào anh! Cuộc họp với các nhà đầu tư mới thì sao? Tôi nên cảnh cáo anh là Casper đang bị mắc kẹt giữa hai lựa chọn, hoặc là bị đóng đinh, hoặc là bị bóp chết.
Các nhà đầu tư. Chết tiệt thật!
Sullivan ngồi dậy, ôm đầu đợi cơn chóng mặt qua đi.
- Nghe này, hãy mặc kệ ả đó rồi đến đây. - Bridget nói. - Casper đã đưa họ đến nhà chứa máy bay rồi.
- Mười phút nữa. - Anh gác điện thoại và bị trượt chân. Cô ả trên giường không cựa quậy. Anh không biết ả là ai nhưng đã để cô ta ngủ trên giường mình.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/titanic-trong-vu-tru/299000/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.