NĂM
Ngày 16 tháng 7
Chúng ta không có cách nào liên lạc với nhau.
Jack nhìn theo vệt khói vạch trên nền trời. Nỗi sợ ăn sâu vào tâm trí anh. Ánh nắng gay gắt chiếu thẳng vào mặt anh nhưng anh thấy mồ hôi lạnh như băng. Anh nhìn lên trời. Tàu con thoi đâu rồi? Chỉ vài giây trước đó, anh đã thấy nó vệt thành hình vòng cung trên bầu trời. Anh đã cảm thấy sức rung của tàu khi nó cất cánh. Khi nó lao vút lên, anh thấy tim mình cũng bay lên theo con tàu, và lơ lửng cùng tiếng gầm của động cơ. Anh nhìn con tàu bay lên trời cho đến khi nó chỉ còn là một chiếc đinh ghim lấp lánh trong nắng.
Anh không thấy nó nữa. Cột khói trắng khổng lồ giờ chỉ còn là một vệt khói đen.
Anh lùng sục tìm kiếm trên trời và chỉ thấy một chuỗi những hình ảnh kỳ quái. Có quầng lửa trên trời, một cái chạc bằng khói ma quái. Những mảnh vụn nổ tung lao ầm ầm xuống biển.
Chúng ta không có cách nào liên lạc với nhau.
Anh tỉnh giấc, thở dốc. Toàn thân đẫm mồ hôi. Bây giờ đã là ban ngày, ánh nắng chiếu qua cửa sổ phòng ngủ của anh.
Anh ngái ngủ, ngồi dậy ở mép giường, lấy tay ôm đầu. Đêm qua anh đã tắt điều hòa nên bây giờ căn phòng nóng như lò thiêu. Anh nhoài người sang bên kia giường để gạt nút, rồi lại nằm vật ra giường và thở khoan khoái khi luồng khí lạnh bắt đầu tỏa ra từ điều hòa.
Một cơn ác mộng cũ.
Anh xoa mặt, cố quên đi cơn ác mộng đó
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/titanic-trong-vu-tru/299003/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.