Tĩnh Quốc công hiểu biết khá sâu con trai mình, trông thấy bộ dáng của nhi tử, đã biết hắn suy nghĩ gì, ông thầm than một tiếng, nhẹ lời trấn an. Tô Chu Đức thu liễm tâm sự, làm vẻ không có gì, dụ dỗ Tĩnh Quốc công vui vẻ, mới xin thối lui ra khỏi thư phòng, vẻ mặt buồn bực đi đến phòng Lưu thị.
Bên kia Lưu thị nghe nói trượng phu phạt thứ nữ, vẫn còn nghi ngờ với nhũ nương của mình: “Cũng không biết chuyện gì không suôn sẻ, ngay cả Tứ nương cũng phạt.” Nhất thời lại nghĩ đến nữ nhi của mình, “Đào nhi, đi nói với A Duyệt, để cho nàng mấy ngày này ít xuất hiện xuất hiện trước mặt cha nàng.”
Bên này Đào nhi vừa đi hướng viện của Tô Dung, bên kia Tô Chu Đức liền vào viện. Tỳ nữ trong viện vội vàng thỉnh an, Lưu thị trong phòng nghe được cũng ra đón, “Khó được hôm nay phu quân nhàn rỗi, làm sao cũng không đi ra ngoài một chút.”
Tô Chu Đức cũng không tiện bày sắc mặt về phía vợ cả, đợi sau khi nha hoàn dâng trà, mới nói: “Ta có lời nói cho ngươi.”
Lưu thị đã sơm thấy sắc mặt hắn không tốt, chẳng qua là trượng phu không nói, nàng cũng không hỏi. Đợi đợi mọi người phục vụ trong phòng xong lui xuống, Tô Chu Đức để mặc cho mình để lộ vẻ mặt tối tăm, đem ý tứ của Tĩnh Quốc công nói một lần cho thê tử nghe.
Lưu thị cũng không quá cao hứng, nhưng cũng không để ý giống như Tô Chu Đức, chỉ niệm một câu Phật hiệu: “Như vậy tốt hơn,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/to-thien-ha/2157104/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.