Đêm nay Lý Tâm Ngọc mất ngủ. Dường như chỉ cần nhắm mắt lại, hình ảnh chiếc khăn đỏ rơi trên đầu Bùi Mạc lại hiện ra.
Dục Giới Tiên Đô, ban đêm cũng như ban ngày, mỹ nhân trong lồng vàng, khiến nàng nhớ lại nhiều hồi ức kiếp trước.
Lý Tâm Ngọc đổi vô số tư thế ngủ, vẫn không sao ngủ được, đành xốc chăn lên khoác quần áo ngủ lại.
“Công chúa, người khát nước ạ?’ Cung nữ Tuyết Cầm trực đêm bước vào cửa, dụi dụi mắt hỏi.
“Không phải, ta không ngủ được, muốn đi dạo vòng vòng chút.”
“A, vậy để nô tỳ đi cùng người, bên ngoài lạnh lắm đó ạ.”
“Không cần, ta muốn đi một mình.” Lý Tâm Ngọc ăn mặc chỉnh tề, dặn nàng: “Đưa đèn cho ta, châm một ít hương liệu yên giấc trong phòng cho ta, ta đi một chút rồi về.”
Tuyết Cầm vâng mệnh, nhanh nhẹn mang đèn ra.
Lý Tâm Ngọc nhận đèn, đẩy cửa bước ra sân.
Tối nay trăng sáng sao thưa, bóng đêm thâm trầm, xa xa mơ hồ truyền đến tiếng gõ mõ cầm canh của hoạn quan, Chẳng hiểu vì sao, Lý Tâm Ngọc muốn đi thăm Bùi Mạc.
Ban ngày ở đấu thú trận, hình như hắn bị thương không nhẹ, tuy đã lệnh cho Bạch Linh ban thuốc, nhưng không biết hắn có bôi thuốc đúng giờ không.
Trong đầu đang nghĩ lung tung, Lý Tâm Ngọc đã xuyên qua sân chính đi đến sân sau, đèn ở đây đều đã tắt hết, màn đêm yên tĩnh mà hắc ám. Xem ra hắn đã sớm đi ngủ rồi, là chính mình nhất thời hứng lên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/to-vang-nam-ngoc/1997723/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.