Phòng nhiều người nên rất ồn ào, đến nửa đêm mới tắt đèn đi ngủ.
Ngôn Tiêu không thay đồ đã lên giường ngủ. Cô ngủ rất sâu, bôn ba trên đường cả ngày, ngay cả trong mơ cũng cảm thấy hai chân mình đang bước đi không ngừng nghỉ.
Càng về khuya cảm giác này càng rõ ràng, thậm chí cô còn cảm thấy có người đang chạm vào chân mình. Ngôn Tiêu rút chân, ngồi bật dậy.
"Ai!"
Cô vừa hô lên, Quan Dược ở giường bên dưới cũng bật dậy.
Bên cạnh cô xuất hiện một dáng người mạnh mẽ cao lớn, một bàn tay thò ra từ chiếc giường phía dưới, không biết nắm phải chỗ nào của người kia, khiến anh ta kêu lên một tiếng: "Dừng lại, đừng động thủ!"
Mọi người bị tiếng ồn ào đánh thức, đèn trong phòng sáng lên.
Một người đàn ông đang đứng bên giường Ngôn Tiêu, vai bị đè ngang trên thành giường của cô. Quan Dược một tay đang nắm bả vai của anh ta, trên mặt anh vẫn còn ngái ngủ, hành động này
giống như phản ứng theo bản năng của anh.
Người đàn ông bị vặn cứng nửa người: "Này anh, dừng tay, tôi không phải người xấu."
Quan Dược chân đất bước xuống giường: "Anh đang làm gì?"
Anh ta không thể thoát khỏi sự kìm kẹp của Quan Dược đành chỉ lên giường của Ngôn Tiêu: "Đây là giường của tôi, tôi đã đặt trước rồi, kết quả là bị cô ta chiếm lấy, anh nói xem..."
Ngôn Tiêu cắt ngang: "Không thể nào, chúng tôi đã trả tiền phòng."
"Tôi đã đặt trước rồi. Cô xem, đây là chìa khóa phòng của tôi, nếu không tôi vào kiểu gì?" Anh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/toa-thanh-bi-vui-lap/105337/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.