Trở lại quán bar, gã đeo xích vàng đã không còn ở đó nữa.
Không rõ hắn tỉnh lại lúc nào, cũng không biết hắn rời đi khi nào. Nếu không phải cái cảm giác ngột ngạt trong lồng ngực vẫn còn ở đây thì tất cả dường như chưa từng phát sinh ra chuyện gì.
Ngôn Tiêu ngồi trên ghế sofa, mở ba lô ra kiểm tra một chút, ví tiền cùng thiết bị đều còn ở đây, những thứ Bùi Minh Sinh chuẩn bị cho cô cũng còn đầy đủ, ngoại trừ lá thư bị người đàn ông kia lấy. Nhưng người đó lại chụp ảnh cô, không lẽ muốn tống tiền sao?
Ngôn Tiêu ôm một bụng tức giận, liên tiếp uống cạn hai ly rượu, sau đó tính tiền ra cửa.
Cuốc bộ quay trở lại khách sạn thì đã quá mười một giờ đêm. Một nhóm người hai nam hai nữ vẫn còn thức đang chơi bài, bà chủ nhà ở bên cạnh hào hứng theo dõi.
Hiện giờ không phải là mùa du lịch nên trong khách sạn chỉ có một vài khách, đi qua đi lại là có thể nhận ra nhau.
Ngôn Tiêu không để ý đến họ mà đi thẳng lên lầu.
Mấy người kia thấy cô đi vào, ngạc nhiên hỏi: "Cô làm sao vậy?"
Trên chiếc áo trắng của Ngôn Tiêu loang lổ vết rượu trên ngực, trông đặc biệt chói mắt. Cô trả lời qua loa: "Không sao cả."
Anh chàng đầu húi cua trông thấy cũng nhìn lại "Trời, cô..." Không đợi cậu ta nói xong, Ngôn Tiêu đã bước lên cầu thang.
Phòng bên tay trái cửa là toilet. Ngôn Tiêu đóng cửa xong bắt đầu cởi quần áo. Lúc nhìn vào gương trong phòng tắm,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/toa-thanh-bi-vui-lap/105355/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.