Tô Tiểu Lạc bị khóa lại, nước mắt rơi xuống.
Nàng không hiểu? Tại sao trưởng thôn phải làm vậy, nếu không có Liễu Như liều mạng bảo vệ mọi người, bọn họ đều đã bị Phương Cốc giết chết.
Huyết tộc thì thế nào, nàng cũng không ngại an nguy bảo vệ thôn dân, kết quả là lại bị lấy oán báo ân, nếu trưởng thôn không chứa chấp người của Dương Dương thôn thì mình còn hiểu, vì sao bây giờ hắn lại làm vậy??
Nhìn ma pháp bất đồng đánh vào chỗ Liễu Như, nàng thấy tim như bị đao cắt…
“Dừng lại, lưu lại thi thể để giao phó, dù sao thì nơi này cũng chết nhiều người như vậy.” Đội trưởng ra lệnh, dừng công kích của mọi người lại.
“Ngươi không thể giết nàng!” Tô Tiểu Lạc tức giận hô.
“Tại sao các người lại có thể làm chuyện như vậy. Rõ ràng các ngươi tới muộn làm chết bao nhiêu người vô tội, lại muốn đem tội danh đổ lên đầu nàng!”
“Chúng ta tới muộn? Không có chúng ta, các ngươi đã bị nữ nhân này giết chết, vẫn còn có thể ở đây chỉ trích chúng ta.” Nữ thợ săn nói.
“Trưởng thôn, ngươi nói chuyện đi, ngươi mau nói cho bọn họ biết….”
Trưởng thôn không nói một lời, cúi đầu, trong mắt tràn đầy phức tạp.
“Ủa, thi thể đâu?”
“Sẽ không bị đánh thành mảnh vụn chứ?” Một tên trong đội nói.
“Không thể, thể chất của nữ nhân này mạnh mẽ dị thường, vừa rồi Liệt Quyền của ta đánh vào trên người nàng mà không có chuyện gì…”
Mọi người vào trong phế tích tìm kiếm, kết quả một ít mảnh vụn quần áo ra thì
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/toan-chuc-phap-su/195133/chuong-603.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.