Lâm Phức 15 tuổi từng là đứa con cưng của Thượng Đế.
Cậu giành giải nhất cuộc thi piano quốc tế dành cho thanh thiếu niên Chopin, tài năng xuất chúng, dung mạo tuấn tú. Cha cậu Lâm Văn Tảo là giáo sư đại học, nắm trong tay vài bằng sáng chế. Mẹ cậu Tạ Phù là một bà nội trợ, chuyên tâm chăm sóc chồng con. Gia đình họ sống một cuộc đời êm đềm, không lo cơm áo, bình yên và hạnh phúc.
Mọi thứ thay đổi vào ngày Tạ Phù quyết định bỏ trốn cùng một gã đàn ông quen qua mạng. Tin vào những lời đường mật của hắn, bà thậm chí còn dắt theo cả Lâm Phức.
"Tiểu Phức, con cứ yên tâm." Ngồi ở ghế sau, bà nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt cậu, dịu dàng nói: "Chú Tào của con đã hứa sẽ coi con như con ruột, nuôi dạy con đàng hoàng."
Lâm Phức không đáp mà chỉ im lặng nhìn bà, miệng bị dán kín bằng băng dính trong suốt.
Người đàn ông họ Tào ngồi ghế trước, lặng lẽ lái xe. Trong suốt chặng đường, Tạ Phù ôm con trai vào lòng, không ngừng thủ thỉ, kể cho cậu nghe những điều tốt đẹp về "chú Tào", vẽ ra một tương lai tươi sáng, kể về những khát khao cho cuộc sống mới.
Nhưng cuối cùng, họ lại bị hắn đưa đến một căn nhà thuê giữa vùng quê hẻo lánh.
Trong sân có bốn người chờ sẵn, ba nam, một nữ. Họ cùng nhau lôi hai mẹ con xuống xe, đẩy vào một căn phòng và khóa trái cửa.
Tạ Phù hoảng loạn hét lên: "Mấy người muốn làm gì? Anh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/toi-co-ky-nang-ngu-dac-biet/2904175/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.