Xe dừng lại, người từ bên trong bước ra.
Nhìn khu rừng rậm rạp xanh tươi trước mắt cùng bệnh viện tâm thần được xây dựng giữa rừng, Tiểu Đao bỏ điếu thuốc trên môi xuống, thổi một hơi khói trắng về phía bầu trời.
Không dừng lại thêm, anh hướng về phía phòng khách bước đi.
Khi cánh cửa mở ra, cậu thiếu niên sau chiếc bàn dài đang cúi đầu gấp những bông hoa giấy. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ rơi xuống vai phải cậu như một chú bồ câu vàng.
Tiểu Đao đi tới, kéo chiếc ghế đối diện ra ngồi xuống.
Anh rút điện thoại đặt lên bàn, đẩy về phía cậu thiếu niên trước mặt.
Chiếc điện thoại trượt thẳng một đường qua chiếc bàn dài, tốc độ từ nhanh đến chậm dần, cuối cùng dừng lại trước mặt cậu thiếu niên. Cậu cúi nhìn điện thoại, dừng động tác đang làm.
Trên điện thoại là một thông báo chuyển khoản hiển thị Tiểu Đao vừa chuyển một triệu tệ vào tài khoản của cậu.
Tiểu Đao dùng ngón tay gõ nhẹ xuống mặt bàn: "Tiền đặt cọc cộng với tiền bồi thường, tất cả đã chuyển vào tài khoản của cậu."
"... Những việc tôi nhờ anh làm trước đây, anh đều làm rất tốt, chưa từng thất bại." Lâm Phức ngẩng đầu lên, nhìn anh đầy vẻ bối rối: "Huống chi chuyện lần này đối với anh mà nói chỉ là chuyện nhỏ, sao anh lại thất bại chứ?"
"Tôi không thất bại." Tiểu Đao lạnh nhạt nói: "Chỉ là không muốn làm nữa."
"Tại sao?" Lâm Phức như một học sinh hiếu học đang khiêm tốn thỉnh giáo đáp án
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/toi-co-ky-nang-ngu-dac-biet/2904186/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.