Sáng, nó đến công ty thì đã thấy Angus đang nằm ngủ ngon lành trên ghế ở phòng nghỉ của cả nhóm. Trông mặt hắn lúc này thạt đẹp và ngoan ngoãn. Đôi mắt nhắm hờ với hàng mi cong vút, cái mũi cao cộng thêm làn da trắng tôn lên màu môi, tạo một ma lực cuốn hút khiến nó có chút chao đảo. Nhưng hắn đang ngủ rất say, cơ hội ngàn vàng thế này mà bỏ qua thì Vũ Hoàng Minh này không phải là Vũ Hoàng Minh nữa.
- Mà khoan, quân tử không đánh lén sau lưng cơ mà?
Nó chợt khựng lại nhưng rồi lại tặc lưỡi: "Nhưng đối với kẻ tiểu nhân thì mình phải tiểu nhân hơn mới được."
Và thế là một tác phẩm ra đời........
Nó hí hửng để cửa mở rồi lẻn sang phòng khác ngồi tán gẫu với nhân viên trong công ty, đợi chờ phản ứng của 1 cô gái nào đó ngẫu nhiên đi qua. Và không ngoài dự đoán, nó đang vui vẻ thì bỗng có tiếng hét:
- AAAAAAAAAAAAA...........
Nhưng như sét đánh bên tai, nó nhận ra giọng của Tiêu Dương và vội vàng trở về. Tiêu Dương đang đứng ngay trước cửa, nhắm mắt lại mà hét. Nó vội bịt miệng cô nàng lại rồi kéo sang bên cạnh cửa:
- Không sao....... chứ??
Thấy nó cúi xuống thở hổn hển, Tiêu Dương hốt hoảng lo lắng:
- Cậu có sao không? Sao lại chạy nhanh thế? (=.=) Mình không sao rồi, nhưng........
Tiêu Dương chợt đỏ mặt lên rồi quay đi ngay. Nó thở lại được thì mọi người cũng tụ lại từ bao giờ. May cho Angus là mới sáng sớm nên chưa đông người. Chỉ có nhóm nó, Quốc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/toi-da-noi-roi-toi-la-con-gai/878600/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.