Cô nàng hừ hừ vài tiếng, lẩm bẩm một hồi rồi bất ngờ bật dậy đầy quyết tâm.
Nghĩ đến chuyện vừa rồi, cô chun mũi, hếch cằm nhìn anh đầy đắc ý:
“Nhưng mà em vẫn dậy đấy thôi!”
Mà xét cho cùng, lý do khiến cô sáng nay mệt lả, công lớn chắc chắn thuộc về anh.
Không hiểu sao mỗi khi trời vừa sáng, anh dường như còn tràn đầy năng lượng hơn cả buổi tối.
Càng không hiểu nổi, vì lý do gì mà anh đặc biệt yêu thích cái boong tàu này đến vậy. Hôm qua đã lôi cô ra đây một lần, vậy mà sáng nay, vừa mở mắt ra, cô lại bị anh kéo ra đây thêm lần nữa.
Gió sớm phả vào da thịt mang theo hơi lạnh dịu nhẹ, anh lấy một chiếc khăn mỏng đắp lên người cô, vừa giữ cô sát vào lòng, vừa lặng lẽ ngắm cảnh biển.
Hôm qua trời tối, ít nhất còn có bóng đêm che phủ. Còn bây giờ, giữa ban ngày ban mặt, cô lại cảm thấy có chút căng thẳng, bất giác đưa mắt nhìn quanh.
Dù biết rõ xung quanh chẳng có ai, nhưng mỗi khi có một cánh chim hải âu vụt qua, cô vẫn theo phản xạ giật mình một chút.
Anh phát hiện ra phản ứng nhỏ này của cô, khẽ nhướng mày, ý cười thoáng hiện nơi khóe môi.
Lại còn cố tình trêu chọc, ghé sát tai cô nói khẽ:
“Em căng thẳng gì thế? Chẳng phải vừa nãy còn mạnh miệng lắm sao?”
Cô không thèm trả lời, chỉ hậm hực lườm anh một cái rồi quay mặt đi chỗ khác, giả vờ như đang tập trung ngắm biển.
Anh cười khẽ, cũng không chọc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/toi-song-trong-binh-mat-tu-nho/2552706/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.