"Ây da, sếp Mạnh, chào anh chào anh."
Sau khi rời khỏi quán cà phê, Lâm Tuế đến thẳng công ty của Mạnh Trạch Minh.
Thấy hắn và A Phục đang đợi ở sảnh, cô liền nở nụ cười tươi rói chào hỏi.
Mạnh Trạch Minh: "..."
Hắn cười gượng gạo hỏi Lâm Tuế: "Bao nhiêu tiền, anh mua lại được không?"
Thật ra hắn cũng nghĩ đến lập acc clone để mua lại, nhưng vì muốn tống khứ Mạnh Kha đi, dạo này hắn đã tốn kha khá rồi.
Nghĩ đã hợp tác với Lâm Tuế rồi, thì chắc chắn cũng phải để Lâm Tuế "chảy máu" một chút chứ.
Nhưng nhìn thấy nụ cười gian xảo của cô, hắn thật sự rất bực mình.
Lâm Tuế cười tủm tỉm: "Một tỷ."
Mạnh Trạch Minh: "... Tặng em luôn."
Lâm Tuế liếc xéo hắn: "Không phải nói giá cả có thể thương lượng sao?"
"Người có thể thương lượng đã đi rồi." Mạnh Trạch Minh hít sâu một hơi.
Lâm Tuế nhỏ giọng dò hỏi: "Bà ta thật sự có nhiều tài sản vậy à?"
"Đừng có nghĩ công ty thực phẩm là không ra gì, chỉ là mấy năm nay hơi xuống dốc thôi. Thời đó ở Hải Thành, nổi tiếng khắp cả nước đấy, được chưa? Nếu không có chút tài sản này, thì bà ấy làm việc bao nhiêu năm nay coi như uổng phí à."
Chỉ là nhiều thứ theo thời gian, nếu không tiến bộ cải tiến, cuối cùng sẽ bị thời đại đào thải.
Lâm Tuế sờ cằm: "Cũng không phải em nghĩ không ra gì, mà là cái độ keo kiệt và cách làm của bà ta, khiến người ta cảm thấy không ra gì."
Keo kiệt quá đáng.
Lâm Tuế trầm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/toi-streamer-bang-nhan-sac-donate-di/2900401/chuong-184.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.