"Bình tĩnh nào, nếu hắn thật sự là... thì anh càng phải thể hiện uy nghiêm của con trai chính thất chứ! Đừng manh động, dễ bị người ta nắm thóp đấy!"
Thẩm Đề cố gắng giữ bình tĩnh, hai tay vẫn run lên, "Anh phải làm sao?"
Lâm Tuế buông hắn ra, chỉnh lại quần áo cho hắn, "Ngoan nào, cứ tự nhiên thôi!"
"Anh xem dạo này tinh thần anh tốt thế này, ai còn dám coi anh là bệnh nhân nữa? Với cả tóc anh dài rồi, nhào vô đánh người, có khi ba anh còn giật tóc anh đấy!"
Thẩm Đề: "..."
Chạm đúng chỗ đau rồi.
Trước đây hắn để đầu đinh, chẳng phải là để phòng bị giật tóc sao?
Giờ tóc dài rồi, không sợ cũng không được.
"Chúng ta dùng lý lẽ."
Lâm Tuế cũng chỉnh lại quần áo cho mình, "Anh chắc chắn muốn ra ngoài bây giờ chứ?"
Thẩm Đề nghiêm túc gật đầu.
Lâm Tuế: "Vậy thì đi theo em, lên đó gọi một tiếng ba thật oách, còn lại không cần quan tâm."
Thẩm Đề vẫn gật đầu.
Lâm Tuế che hắn ở phía sau, như vô tình đi về phía cửa.
Mấy người bên kia cũng chú ý tới hai người họ.
Lâm Tuế liếc nhìn mấy đài truyền thông đang vác máy quay, ban đầu chỉ định xem là của đài nào, làm cũng chuyên nghiệp phết.
Kết quả nhìn thấy một người đeo khẩu trang, tóc hơi dài, cả người toát ra khí chất trạch nam, cô khựng lại.
Đối phương chạm mắt với cô, Lâm Tuế nhanh chóng dời mắt, khẽ ho một tiếng.
Anh Phong Lưu đúng là bận rộn thật đấy.
Cô khẽ huých Thẩm Đề phía sau.
Thẩm Đề nhịn mấy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/toi-streamer-bang-nhan-sac-donate-di/2900403/chuong-186.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.