Hai người mắt lớn trừng mắt nhỏ nhìn nhau trong phòng livestream.
Lâm Tuế vẫn mặc trang phục đao phủ, không biết A Phục nhịn cười kiểu gì.
Nhưng cuối cùng hắn vẫn là người đầu tiên dời mắt đi.
Vì không ai dám nhìn thẳng vào mắt Lâm Tuế mười giây.
Sẽ bị bể mood mất.
Mắc phải cái bệnh nhìn cô là mắc cười.
"Mỗi lần nói những chuyện này với em, em đều không coi là thật."
A Phục chắp tay ra sau, quay lưng lại với Lâm Tuế, không muốn để cô nhìn thấy biểu cảm trên mặt mình.
Lâm Tuế nhìn bàn tay hắn giấu sau lưng dùng hai ngón tay móc chặt vào nhau, trông khá dễ thương.
Đại gia nào thích làm tư thế này, tay giấu sau lưng chắc chắn sẽ không như thế này đâu nhỉ?
"Anh thật sự cần nghỉ phép nghỉ ngơi." A Phục đồng ý lời Lâm Tuế.
Từ khi vào công ty Lâm Tuế, hắn chưa nghỉ một ngày nào.
Bận thì thật sự bận, rảnh thì cũng thật sự rảnh.
Hắn phải nghỉ ngơi thôi.
Lời hắn nói kéo Lâm Tuế trở lại thực tại.
Lâm Tuế dời mắt khỏi tư thế chắp tay sau lưng giống như học sinh tiểu học bị phạt đứng của A Phục.
"Em đồng ý, khi nào về?" Lâm Tuế hỏi.
A Phục quay đầu lại nhìn cô: "Em muốn anh đi vậy sao?"
Lâm Tuế: "Anh xin nghỉ phép mà, không muốn nhanh chóng về nhà sao?"
A Phục im lặng.
Tình hình nhà hắn thế nào, đâu phải cô không biết...
Hình như cô thật sự không biết.
"Nhà anh chỉ có một mình anh." A Phục nói.
"À..." Lâm Tuế gật đầu, "Vậy không phải vừa hay
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/toi-streamer-bang-nhan-sac-donate-di/2900462/chuong-245.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.