🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Đạo diễn vẫn giữ nụ cười trên mặt.

Tư Niệm vừa mở miệng, chưa kịp hỏi những vấn đề cô đã trăn trở mấy ngày nay thì đã có câu trả lời.

Nhà tài trợ… đã nói chuyện…

Cô mới phát hiện ra rằng trong ánh mắt đạo diễn nhìn cô, ngoài sự thân thiện còn có chút tò mò và dò xét mơ hồ.

Thậm chí cả nhà sản xuất bên cạnh, nếu không để ý thì không biết, nhưng khi để ý kỹ thì cũng có cùng ánh mắt như vậy.

Tư Niệm cầm ly rượu, tay vẫn rất vững. “…”

Cô lại gượng cười: “Vâng, đạo diễn.”

 

“Cảm ơn đạo diễn.”

Đạo diễn vội vàng xua tay: “Không có gì, không có gì.” Sau bữa tiệc tổng kết, mọi người lại đi hát karaoke.

Tư Niệm không định đi hát karaoke nữa, chào tạm biệt mọi người rồi chuẩn bị về nhà. Ra ngoài gặp Kiều Kiều, cô bảo cô ấy có thể tan ca, không có việc gì.

Kiều Kiều ngửi thấy mùi rượu trên người Tư Niệm, lại thấy má cô ửng đỏ: “Hay là để em đưa chị về nhà nhé, chị Niệm Niệm.”

“Chị không sao đâu, đừng lo cho chị, em về đi.” Tư Niệm tự nhận mình chưa đến mức chỉ uống có hai ly đã say, chỉ hơi nóng một chút, hơn nữa Kiều Kiều cũng là con gái, đã khá muộn rồi.

“Vậy thôi ạ.” Thấy Tư Niệm kiên quyết, Kiều Kiều không ép nữa, chỉ vừa đi vừa ngoái lại, chỉ vào điện thoại: “Chị nhớ nhắn tin cho em khi về đến nhà nhé.”

Tư Niệm: “Em về đi.”

Sau khi tiễn Kiều Kiều, cuối cùng Tư Niệm một mình ngồi lên xe về nhà. Theo thói quen, cô gửi biển số xe và hành trình cho Tưởng Nhất Hàm và Kiều

Kiều trước, rồi hé cửa sổ một chút để gió lạnh thổi vào cho tỉnh táo. Sau đó, như thể cuối cùng cũng có thời gian rảnh, cô lấy điện thoại ra.

Tư Niệm nhìn màn hình điện thoại thở dài, rồi tìm đến một số điện thoại mà cô đã chặn trước đó, bỏ chặn và nhanh chóng nhắn tin:

【Có phải anh chỉ đạo đi tài trợ chương trình?】

【Còn dặn đoàn làm phim quan tâm chăm sóc tôi?】

Gửi xong tin nhắn, Tư Niệm lại nhìn ra cửa sổ để giữ tỉnh táo.

Không cần đoán cũng biết tình huống đại khái là nhà tài trợ đột ngột rút lui, đoàn làm phim đang bế tắc không biết làm sao để tiếp tục quay, thì đột nhiên có một công ty lớn nói họ có thể tài trợ, bỏ ra nhiều tiền hơn, chỉ yêu cầu quan tâm chăm sóc Tư Niệm trong chương trình của họ.

Trong giới, ai cũng từng trải nhiều chuyện như vậy.

Từ thái độ vừa lịch sự vừa mập mờ của đạo diễn, Tư Niệm có cảm giác vô cớ rằng mình đã trở thành người có quan hệ, có thể còn là quan hệ đặc biệt.

Mười phút trôi qua, Tư Niệm hít sâu một hơi rồi lại nhìn điện thoại, thấy tin nhắn gửi đi vẫn chưa có hồi âm.

Cô đành phải gửi lại một lần nữa qua WeChat.

Nhưng cho đến khi cô về đến nhà, cả WeChat lẫn tin nhắn vẫn không có phản hồi.

 

Lục Thư Nghiễn không trả lời tin nhắn của cô, nhưng lại có tin nhắn của người khác gửi

Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/toi-that-su-khong-muon-ket-hon-dau/1713624/chuong-37.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Tôi Thật Sự Không Muốn Kết Hôn Đâu
Chương 37: Ngày thứ 37 không muốn
Trang web đọc truyện online hàng đầu Việt Nam, cung cấp kho truyện phong phú với các thể loại như tiên hiệp, kiếm hiệp, ngôn tình, truyện teen và truyện đô thị. Tất cả các tác phẩm đều được chọn lọc kỹ lưỡng bởi các tác giả và dịch giả uy tín, mang đến trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời nhất cho bạn!
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.