Lăng Vân Phong, nơi ở của Kiếm Tôn.
Một người mặc y phục thêu hạc xám trắng đứng lặng lẽ trước cửa sổ, buông mắt nhìn Thẩm Tư Nguyên đang vẽ tranh ở bàn bên cạnh.
Gã có lông mày kiếm, mắt sáng như sao, khi cụp mắt xuống, thần thái lạnh lùng xuất thế, không ai khác chính là chưởng môn hiện tại của Kiếm Tông, Kiếm Tôn Nguyên Mục Châu.
Đúng như Thẩm Quân Ngọc suy đoán trước đó, mấy ngày nay Nguyên Mục Châu đang ở trong Kiếm Tông.
Thẩm Tư Nguyên và Vân Tố Tâm quả thật đã nhận được tín vật của Nguyên Mục Châu mới có thể thuận lợi ra vào Vân Miễu Các.
Về phần vì sao Nguyên Mục Châu vẫn chưa đi gặp Thẩm Quân Ngọc.
Không phải vì bận, mà vì, không muốn.
Hoặc là nói, mang theo tâm lý né tránh mệt mỏi chán chường.
Giống như giờ phút này, mai vàng ở Lăng Vân Phong cuối cùng cũng nở rộ, khắp nơi một mảnh đỏ rực, mang theo sương giá và tuyết, khiến người rung động.
Khi còn trẻ, Nguyên Mục Châu thích nhất là đấu kiếm với Thẩm Quân Ngọc ở Lăng Vân Phong, nhưng bây giờ, gã thà ngắm Thẩm Tư Nguyên vẽ tranh bên cửa sổ trong phòng, đem những bông hoa mai rực rỡ và khung cảnh tuyết mù sương khắc họa dưới ngòi bút.
Cũng không muốn đặt chân tới Vân Miễu Các dù chỉ nửa bước.
Thẩm Tư Nguyên sau khi vẽ xong nửa bức tranh, khẽ mỉm cười đặt bút xuống, cậu ta xoay xoay cổ tay, ngước mắt nhìn Nguyên Mục Châu: "Nguyên đại ca đứng lâu như vậy không thấy mệt sao?"
Nguyên Mục Châu: "Ta không sao."
"Còn đệ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/toi-trung-sinh-vao-cai-dem-hoa-ly-voi-truc-ma-kiem-ton/2867558/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.